Không chỉ có như thế, trong đó khắc một trăm tọa độ không gian vĩnh cửu, không ít căn bản đã không tồn tại trong thiên địa. Bọn họ cẩn thận cân nhắc vẫn chọn ra sáu tọa độ có khả năng nhất.
- Rất nhiều tọa độ trên cái chung này đã biến mất, hẳn là những nhữn không gian này giống như cực bắc tiểu băng thiên, đã sớm chôn vùi trong Thiên Võ Giới. Cái chung này quá cổ xưa, cũng không biết lúc truyền tống có mất đi hiệu lực hay không.
Viên Cao Hàn lo lắng nói ra.
Lý Vân Tiêu nói:
- Thâm u thủy kính thế chính là nơi trục xuất của người Vô Tình Tông, hơn phân nửa vẫn dùng được. Ta chỉ sợ truyền tống vào trong hư vô biến mất, vậy phiền toái lớn, may mà có Nặc Á Chi Chu trong tay chúng ta, mặc dù phí nhiều công sức vẫn có thể thoát ra được.
Hai người thương định một hồi, liền chế định ra nhiều phương án, bắt đầu hành động.
Đột nhiên nội tâm Lý Vân Tiêu khẽ động, ánh mắt nhìn qua xa xa, cười hắc hắc nói:
- Không cần mù mờ ném đá qua sông dò đường như vậy.
Ở mặt biển xa xa có một đạo độn quang bay tới đây, phập phồng bất định, có đôi khi còn rơi vào trong biển cả.
Viên Cao Hàn cũng trông thấy, cả kinh nói:
- Mục Chinh!
Độn quang từ xa bay tới chính là Mục Chinh, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, có cảm giác như dầu cạn đèn tắt.
- Vân thiếu cứu ta.
Mục Chinh trông thấy chiến hạm cửu giai, cũng đồng thời trông thấy người trên thân hạm, lúc này đại hỉ kêu lên.
Không đợi Lý Vân Tiêu đáp lại, hắn cố hết sức bình sinh lao thẳng tới phía trước, thoáng cái bay vào trong thân chiến hạm, trực tiếp nằm trên mặt biển th* d*c.
Lý Vân Tiêu thuận tiện đưa mắt nhìn qua, thần thức của hắn đảo qua nơi này, trừ Mục Chinh ra không còn người khác, nói:
- Mấy trưởng lão khác đâu rồi?
Toàn thân Mục Chinh đều là nước, sắc mặt của hắn không có một chút máu nào cả, th* d*c nói: