Tất cả mọi người cảm giác mưa gió sắp tới, phía sau tường hòa giả dối chắc chắn là cuồng phong sầu vũ.
Tất cả mọi người đang mở to mắt nhìn, thần thái kích động.
Cảnh Thất và huynh đệ Mục gia cảm giác bàn tay đổ mồ hôi, nhưng mà tâm tình hai bên hoàn toàn khác nhau.
Đối với huynh đệ Mục gia mà nói, tuy Lý Vân Tiêu không chung đường với bọn họ, nếu hắn chết dưới tay ma hầu thì vận mệnh bọn họ cũng chẳng tốt hơn chút nào cả.
Lòng bàn tay hải ma hầu có vô số tiếng nhạc sinh ra, linh khí trong phạm vi vài dặm bị hấp thu không còn.
Lòng bàn tay có hào quang sáng ngời chiếu ra khắp nơi, càng ngày càng tỏa sáng.
Rống!
Lúc lực lượng này tăng lên tới cực hạn, hải ma hầu hét lớn một tiếng, sóng biển khôn cùng bị nhấc lên, bắt đầu cuồng bạo.
Trong đôi mắt như tro tàn của ma hầu có một tia tinh quang hiện ra.
Một đạo chưởng ấn giáng xuống.
Hiện tại, Lý Vân Tiêu cảm giác toàn thân run rẩy, tất cả mọi người cho rằng hắn bị một chiêu này dọa phát run, uy thế còn như thế, một khi thần thông đánh xuống, trong khoảng khắc hắn phải chết không nghi ngờ.
Sắc mặt Cảnh Thất mừng như điên, hải ma hầu kích phát thần thông trong người, trở về lại luyện hóa một phen, sợ rằng uy lực sẽ tăng lên một cấp độ.
- Muốn mượn cơ hội này thoát ra khỏi cơ thể của ta sao? Phổ đại nhân.
Thân thể Lý Vân Tiêu run rẩy nói:
- Không nói ngươi không có lực lượng đột phá phong ấn, nếu như ta bị người ta giết, ngươi vĩnh viễn mất đi thông đạo thoát khốn này. Mà trên đời này, trừ ta ra đã không có người nào biết nơi phong ấn ngươi, ngươi muốn an nghỉ trọn đời sao?
Hắn vừa truyền ý niệm này, lực lượng quấy phá lập tức an tĩnh lại..
Nếu như tiếp tục như vậy, sợ rằng máu huyết của hắn bị hút đi, hắn sẽ hóa thành thây khô.