Tất cả mọi người đang chiến đấu đều bị thân ảnh của hắn hấp dẫn.
Chi!
Cữu Quang hít khí lạnh mãnh liệt, hàn ý khôn cùng sinh ra từ đáy lòng của hắn, hắn cảm giác nguy hiểm tử vong chưa bao giờ gần như thế này.
- Không, không muốn ah!
Hắn khàn giọng kiệt lực kêu to lên:
- Tha mạng, van cầu ngươi tha cho ta một mạng!
Trong tiếng kêu gào tha mạng còn mang theo tiếng thút thít.
Sĩ khí của người ba phái đã tan rã, ý chí chiến đấu trong khoảnh khắc tan thành mây khói, lập tức thành nắm cát vụn.
Long Nguyên Vũ ba người nội tâm chìm xuống đáy cốc.
Sắc mặt Lý Vân Tiêu âm trầm như nước, trong ánh mắt mang theo thanh tĩnh, không còn cảm giác cái gì khác, chỉ còn kiếm ý.
- Kiếm Trảm Tinh Thần!
Kiếm ý lạnh lẽo như băng sương bao phủ các nơi, hàn ý nhộn nhạo trên không trung, lập tức chém thẳng xuống phía dưới.
Tất cả mọi người kinh ngạc đến ngây người, nhìn qua một kiếm tuyệt mỹ kia giống như thiên địa pháp tắc, đại đạo tối giản.
Cữu Quang không ngừng khóc hô cầu cứu, tay của hắn cũng không có dừng lại chút nào, không ngừng bấm niệm pháp quyết, hắn dốc toàn bộ sở học bình sinh đánh ra một chưởng màu xanh, hắn muốn giữ mạng của mình.
Ầm ầm!
Kiếm quang như thủy ngân đánh chém thẳng vào chưởng ấn đang lao tới...
Chưởng ấn màu xanh da trời kia nhanh chóng tách ra, Cữu Quang mở to mắt, đồng tử co rút lại, không kịp kêu cứu, trơ mắt nhìn bản thân mình bị phân thây.
Ầm ầm!
Trên bất động quy lâm, Tham Cật Xà thống khổ không ngừng lăn lộn dữ dội, đột nhiên cái bụng của nó nổ tung, một đạo kiếm ý lăng lệ lao ra, chém thẳng vào biển cả khôn cùng.
Bành!
Thân rắn lập tức cắt bị thành hai đoạn, nó không ngừng há miệng phun lưỡi, thống khổ kêu "Tê tê" không dứt.
Nhưng không gian một bạo hóa thành vòng xoáy quét qua bầu trời..