Quả nhiên sắc mặt Cữu Quang biến thành màu xanh, lạnh lùng nói:
- Vô cùng càn rỡ, ngươi cho rằng nơi đây là Thiên Vũ đại lục sao, muốn hoành hành trong bất động quy lâm của chúng ta? Mặc dù các ngươi tới từ hai đại thánh địa, khi tới nơi đây cũng phải gục xuống cho ta!
Lý Vân Tiêu chỉ vào Viên Cao Hàn trong lồng, giơ ngón tay cái lên nói:
- Đúng, vị này là cường giả Thánh Vực, quả nhiên gục xuống, lợi hại!
Viên Cao Hàn giận dữ, mắng:
- Ngươi là đồ côn đồ, thời điểm này còn không quên nhục nhã ta.
Lý Vân Tiêu nói:
- Quân tử không lo không sợ, thực sự cầu thị, Cao Hàn huynh còn sợ người ta biết rõ thân phận của ngươi hay sao?
Viên Cao Hàn lúc này cũng im lặng, hừ một tiếng, dứt khoát nằm sấp trong lồng nhắm mắt lại, để tránh nhìn hắn lại tức giận.
Cữu Quang nói:
- Xem ra bằng hữu của ngươi lai lịch không nhỏ, hơn nữa người trong lồng quan hệ với ngươi cũng không tốt, tội gì vì một chút cảm tình mà xông vào đại họa cơ chứ.
Lý Vân Tiêu cười lạnh nói:
- Ngươi cũng nhìn ra được thân phận bằng hữu của ta không thấp, tội gì vì một chút hành động nhỏ mà bỏ mạng cơ chứ?
Cữu Quang đã sớm tức giận đầy bụng, giờ phút này rốt cục không thể nhịn được nữa, nổi giận nói:
- Nếu ngươi đã muốn chết, bổn tọa chỉ có thể luyện ngươi thành thi khôi, như vậy mới không phụ lòng đi tìm chết của ngươi.
- Điêu Vũ, nghe lệnh ta đi điều mười tám thi khôi đến vây quanh Tham Cật Xà, những người còn lại theo ta ra tay, phàm có người lùi bước liền xử theo phản đồ.
- Vâng!
Trong nội tâm Điêu Vũ vô cùng kinh hãi, mười tám thi khôi là chiến lực đỉnh cao nhất của Thi Sát Tông, cơ hồ chưa bao giờ xuất động toàn bộ bao giờ.
Nhưng hắn cũng biết đây là chuyện lớn, vội vàng quay người bay ra ngoài không gian này.