Hạ Quýnh nói:
- Đúng vậy, là phu nhân thiếu tông chủ Vô Tướng tông, chờ chúng ta xưng bá đại lục, tên tuổi của phu nhân tông chủ sẽ vang vội khắp đại lục.
- Ngươi, ngươi là con cóc, bại hoại, dám đánh chủ ý lên ta, chết không yên lành.
Thủy Tiên tức giận, đã sắp khóc, muốn giết người, lại không có lực lượng nào cả.
- Ha ha, đã nói rồi! Hắn chính là con cóc, lại dám đánh chủ ý lên tiểu thư.
Một giọng nói vang lên, Hạ Cùng đi qua, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm vào Hạ Quýnh, nói:
- Thừa lúc ca không có mặt ở đây, muốn động nữ nhân của ca, ngươi đúng là đệ đệ tốt.
- Hạ Cùng ngươi súc sinh này, lại dám hoành đao đoạt ái, hôm nay ta bổ ngươi.
Hạ Quýnh tức giận sắc mặt biến thành, lao tới.
- Hừ, ta là súc sinh, vậy ngươi lại là vật gì!
Trong mắt Hạ Cùng có sát khí lóe lên, tiến lên một bước rút đao chiến đấu.
Trong lòng hai người biết rõ, muốn đạt được mỹ nhân trước mặt thì chỉ có một người nằm xuống.
Hơn nữa một trận chiến này không chỉ là tranh giành mỹ nhân, cũng quan hệ tranh giành quyền thừa kế ngày sau, cho nên đều không chút lưu tình, chiêu chiêu đoạt mạng.
Người chung quanh nhíu mày, thứ nhất chuyện này không liên quan tới mình, thứ hai hai vị công tử thân phận tôn quý, bọn họ không tiện ra tay ngăn cản.
Viên Cao Hàn xem vài lần, nói:
- Hạ Quýnh, tu vị của ngươi không bằng ca ca của ngươi đâu, ngàn vạn đừng liều mạng, ta thấy thân pháp của ngươi không tệ, nên lấy thừa bù thiếu, dùng xảo thủ thắng.
Hạ Quýnh đang bị bức khẩn trương, vừa nghe xong lập tức hiểu rõ, đại hỉ toàn lực thi triển thân pháp, hóa ra vô số tàn ảnh du đấu, lập tức vãn hồi xu thế suy tàn kéo.
Hạ Cùng tức giận:
- Tặc tử đáng chết, bổn công tử lát nữa sẽ giết ngươi.