Lý Vân Tiêu nói:
– Ta mượn Vô Tình Chung cũng không tham uy lực của nó, nếu thật lợi hại như vậy, tông chủ Vô Tình Tông cũng không bị ngươi giết. Ta chỉ muốn mượn nó tiến vào thâm u thủy kính thôi.
– Thâm u thủy kính!
Mục Chinh cả kinh nói:
– Ngươi đi vào nơi cửu tử nhất sinh đó làm gì?
Trong nội tâm Lý Vân Tiêu khẽ động, nói:
– Ah, cửu tử nhất sinh? Xem ra Mục Chinh đại nhân rất hiểu nơi này, chẳng biết có thể nói rõ một chút hay không.
Mục Chinh chợt nói:
– Khó trách ngươi không có Vô Tình Cung là không được, tuy có không ít biện pháp tiến vào thâm u thủy kính, nhưng mà Vô Tình Chung là biện pháp ổn thỏa và bền nhất. Chung này có thể trực tiếp mang người đưa qua tọa độ tiết điểm. Nếu chỉ mượn đường, không bằng để ta đưa qua, như vậy Vô Tình Chung quy ta, ta và ngươi xem như không phát sinh chuyện gì, không nên kết thù.
Dường như sợ Lý Vân Tiêu không đồng ý, hắn lại bổ sung:
– Vô Tình Chung mặc dù có thể đưa người ta đi vào thâm u thủy kính, nhưng phương pháp không phải ai cũng nắm giữ, mà lão phu là một người trong số đó.
Lý Vân Tiêu trầm ngâm một hồi, nói:
– Nếu là như thế cũng thôi, ta và đại nhân từng chống lại kẻ thù ở lưỡng giới sơn, có thể nói sinh tử chi giao, thật sự không nên huyên náo xung đột như thế, là tại hạ l* m*ng.
Trong lòng Mục Chinh cười lạnh không thôi, thầm nghĩ: hừ, tiểu tử ngươi cũng biết xúc động, thiếu chút nữa muốn mạng của lão phu, khoảng sổ sách này cũng không dễ dàng bỏ qua như vậy đâu, nhưng trên mặt vẫn khách khí nói ra:
– Đâu có đâu có, cũng trách ta nói chuyện quá khích, lại tự cho là đúng mới gây ra xung đột, lại nói tiếp đó là lỗi của ta.
Lý Vân Tiêu thầm nghĩ: ngươi nha cũng biết ngươi tự cho là đúng hay sao, quả thực chính là ngốc bức chân chính đấy chứ, nhưng trên mặt vẫn giả vờ cảm động, lại nói: