– Ân? Giảng đạo lý, đạo đức? Đó là cái gì?
Mục Chinh sững sờ, hắn nhíu mày khó hiểu.
– Chính là cái này!
Thân thể Lý Vân Tiêu lóe lên, lập tức hóa thành kim thân đánh thẳng tới.
Lúc này hỏa diễm bao phủ mặt biển, quyền kình áp tới thiêu đốt không khí chung quanh, nước biển lập tức tách ra, một cái rãnh lớn xuất hiện trên mặt biển.
– Oa! Nói đánh là đánh, chẳng lẽ lão phu sợ ngươi sao?
Mục Chinh hừ một tiếng, cánh tay chuyển động, làn da của hắn b*n r* ánh sáng màu xanh, hóa thành từng trận pháp không ngừng xoay tròn chung quanh.
Lực lượng kh*ng b* không ngừng điệp gia, lập tức phóng đại.
Nước biển dưới chân hắn không ngừng nổ tung, hình thành một vòng xoáy to lớn.
Lý Vân Tiêu đánh tan sóng biển, một quyền của hắn tiếp tục áp thẳng tới trước.
Ầm ầm!
Hai quyền kình va chạm vào nhau, năng lượng kinh thiên sinh ra, biển cả trực tiếp khô cạn trong phạm vi ngàn dặm, một lực lượng kh*ng b* bao phủ khu vực này.
Trong nội tâm Mục Chinh hiện tại sinh ra sóng gió ngập trời, tâm tình của hắn kinh hãi còn mãnh liệt hơn cả nước biển bên dưới.
– Đáng chết!
Mục Chinh tức giận quát to lên, tay trái đánh thẳng vào tay phải.
Ầm ầm!
Hai quyền của hắn va chạm vào nhau, sóng xung kích quét qua chung quanh, thân ảnh hai người ẩn hiện trong nước biển, hoàn toàn liều mạng với nhau.
Trong nội tâm Lý Vân Tiêu giật mình, mặc dù thực lực Mục Chinh trong lần đi lưỡng giới sơn có ẩn tàng lại, nhưng bây giờ hắn quá cường đại, tất nhiên hắn đạt được cơ duyên không nhỏ.
– Hắc hắc, hiện tại hai tay của ngươi đã bị ngăn chặn, nhìn ngươi làm sao tiếp chiêu này của ta.
Mục Chinh lúc này cười dữ tợn, hai cánh tay cong lên, khuỷu tay dính vào cánh tay tạo thành hình dáng một cây đinh, mà làn da của hắn bày ra màu kim loại.