Viên Cao Hàn tiếp tục nói:
– Hơn nữa chúng ta trước khi đi tới đây đã nghe được tiếng Vô Tình Chung vang lên, chư vị cũng có thể nghe thấy mà.
Lão giả trầm ngâm nói:
– Vậy các ngươi là người phương nào, từ đâu tới đây?
– Cái này…
Viên Cao Hàn ngượng ngùng nói:
– Việc này nói rất dài dòng, chúng ta đúng là người từ bên ngoài vào đây, nhưng không có ác ý.
– Đại trưởng lão không nên nghe bọn chúng nói xạo, mấy người kia tới đây để đoạt Vô Tình Chung, tông chủ đại nhân chết hơn phân nửa có liên quan tới bọn chúng.
Trong đám người có tiếng hô vang lên, sau đó một đạo ánh sáng màu lam lập loè, nam tử áo lam xuất hiện trong gác chuông, bi phẫn nói:
– Đại trưởng lão, tín hiệu là ta thả ra, cũng do đám người này muốn giết Tham Cật Xà, hơn nữa dùng mạng của đồng môn bức bách ta mang bọn chúng vào đây.
– Ta có tội, đại trưởng lão! Ta thực xin lỗi tông môn, không nên vì cứu mạng bảy đồng môn mà đưa bọn chúng vào trong này, thỉnh dại trưởng lão ban tội.
Nam tử áo lam đấm ngực dậm chân, bộ dáng khóc lóc dậy trời.
Đám người Viên Cao Hàn im lặng, cũng biết hắn đang giải vây cho mình, cho nên bắt đầu nói bọn họ ác độc ra sao!
Sắc mặt lão giả trầm xuống, quát:
– Bắt bốn tên này lại cho ta!
Mấy trăm đệ tử Vô Tình Tông lập tức xông tới, sát khí rung trời, gác chuông đã bị đánh nát không chịu nổi, giờ phút này nó càng nổ tung triệt để, không còn hình dáng ban đầu.
Trần Thiến Vũ lúc này ngăn cản trước mặt Viên Cao Hàn, quát:
– Đại nhân đừng lo.
Viên Cao Hàn đẩy hắn ra, nói:
– Một mình ta có thể kháng trụ, ngươi bảo hộ Thủy Tiên công chúa!
Nếu như tứ hải công chúa gặp chuyện không may, chuyện này còn nghiêm trọng hơn cả hắn gặp chuyện không may.
Tô Liên Y vội hỏi:
– Trần Thiến Vũ ngươi bảo vệ Cao Hàn đại nhân đi, Thủy Tiên công chúa sẽ do ta bảo hộ.