Đám người Lý Vân Tiêu cảm giác không gian đang vặn vẹo, giống như có lực lượng kỳ lạ đang lưu động quanh thân thể, sau đó cảnh tượng trước mặt biến đổi, hoàn toàn biến hóa, lúc này bọn họ dang ở trên phong hỏa đài to lớn, dưới chân là trận pháp không gian.
Viên Cao Hàn nhìn trận pháp vài lần, nói:
– Trận pháp này có tác dụng kết nối với không gian trong bụng Tham Cật Xà, mà phong hỏa đài này có tác dụng canh phòng kẻ xâm lấn từ bên ngoài vào.
Phong hoả đài cao trăm trượng, nhìn xuống phía dưới sẽ thấy nhiều kiến trúc lẻ tẻ, mặc dù hoàn toàn khác với phong cách hiện tại, nhưng đúng là có tòa thành thị cỡ trung.
Lý Vân Tiêu nói:
– Vô Tình Chung đặt ở nơi nào?
Nam tử áo lam sững sờ, dường như không thể tin nổi, kinh ngạc nói:
– Các ngươi, các ngươi thật sự muốn đoạt Vô Tình Chung sao?
Lý Vân Tiêu ha ha cười nói:
– Không phải đoạt, là mượn.
Nam tử áo lam lắc đầu nói:
– Đó là bảo vật trấn phái, tông môn nhất định sẽ không cho mượn.
Lý Vân Tiêu vỗ vỗ bả vai hắn, nói:
– Yên tâm, chúng ta sẽ giảng đạo lý, diễn giải đạo đức, tông chủ chắc chắn cho mượn.
Nam tử áo lam: “…”
Đột nhiên Viên Cao Hàn nói ra:
– Toàn bộ không gian này là của người Vô Tình Tông các ngươi sao?
Nam tử áo lam lắc đầu nói:
– Còn có Vô Tướng Tông và Quy gia, ba phe tạo thế chân vạc, nhưng mà thế lực Vô Tình Tông chúng ta lớn nhất, phong hỏa đài kết nối với bên ngoài này do Vô Tình Tông khống chế, hai nhà khác muốn ra vào phải được sự đồng ý của chúng ta.
Trên mặt hắn mang theo vẻ đắc ý, nói:
– Trong tông môn lánh đời, thực lực Vô Tình Tông chúng ta có thể đứng ở top mười đấy.
– Các tông phái top mười là môn phái nào?
Lý Vân Tiêu thoáng một phát đến hứng thú.
Nam tử áo lam lắc đầu nói:
– Ta cũng không biết, chức trách của ta chỉ là thủ hộ cửa ra vào, các thế gia tông môn lánh đời khác cũng như chúng ta, đều có nơi ẩn thân của mình, rất nhiều căn bản không thể gọi tên, lần trước ta chỉ nghe trưởng lão trong tông nói.