Trong bụng Tham Cật Xà có tiếng nói vang lên lần nữa, sau đó không gian gần thân rắn có vòng xoáy, có tám vòng xoáy như vậy, trong mỗi vòng xoáy có một người đi ra, mỗi người đều cầm kiếm, thần thái lạnh như băng nhìn qua đám người.
Lý Vân Tiêu lúc này nhìn qua, nói:
– Không gian hải thú nha, đúng là thần kỳ!
Tám tên nam tử xuất hiện, lập tức cảnh giác nhìn qua liếc chiến hạm trên không trung.
Một nam tử áo lam có tu vị cao hơn bảy người khác, hiển nhiên là đầu lĩnh, đột nhiên hắn kinh hô lên, thất thanh nói:
– Cái đó là… Cửu giai chiến hạm!”
Bảy người khác bị hù sợ, xem ra tuy lánh đời cực lâu, nhưng uy lực của cửu giai chiến hạm vẫn rất rõ ràng.
– Các ngươi là người phương nào, tới vùng biển này làm gì?
Nam tử áo lam càng cảnh giác hơn trước.
Tô Liên Y cũng bị kinh động, từ chiến hạm bay ra, ánh mắt kinh hỉ.
Viên Cao Hàn nói:
– Vị bằng hữu kia không biết môn phái nào? Chúng ta đi tìm kiếm di chỉ cực bắc tiểu băng thiên, không biết có biết hay không
– Cái gì cực bắc tiểu băng thiên? Không biết!
Nam tử áo lam quát mắng:
– Chúng ta là môn phái nào, đám người thế tục các ngươi không biết đâu, nơi đây đã là lĩnh vực của Vô Tình Tông, thức thời nhanh cút đi, bằng không sẽ hối hận.
Trần Thiến Vũ nhíu mày đến, trong mắt đầy giận dữ.
Thần sắc Lý Vân Tiêu lạnh nhạt, hắn biết rõ những thế gia lánh đời rời xa đại lục từ lâu, căn bản không rõ tình huống bên ngoài, tất cả đều cho rằng lão tử là thiên hạ đệ nhất, hắn không phải mới gặp lần đầu tiên.
Viên Cao Hàn cũng không tức giận, ôm quyền nói:
– Thì ra là cao nhân Vô Tình Tông, dám…
– Cái gì? Làm sao ngươi biết tông môn chúng ta.
Nam tử áo lam cả kinh, vẻ mặt khiếp sợ.