Lý Vân Tiêu vội hỏi:
– Vạn Tinh Cốc như thế nào? Còn có Thiên Tinh Tử đang ở đâu?
Viên Cao Hàn trầm mặt lắc đầu, nói:
– Trong trận chiến Chiến Hồn Sơn, Thiên Tinh Tử sợ rằng thương thế quá nặng. Hiện tại chỉ có hai loại khả năng, hoặc là tổn thương quá nặng, bị nhốt trong không gian kỳ dị nào đó không thể thoát thân. Hai chính là tổn thương quá nặng nên không tiện hiện thân, để tránh phát sinh chuyện ngoài ý muốn không cần thiết, chờ đợi thương thế tốt lên.
Lý Vân Tiêu nói:
– Ân, lúc ấy hắn bị phong bạo cuốn đi, ta nghĩ hơn phân nửa là thứ hai. Thiên hạ này không gian kỳ dị quá ít.
Viên Cao Hàn nói:
– Người này đã từng có giao tình sinh tử với ngươi, là một lực lượng đáng giá lôi kéo. Nếu bảy thế lực lớn có ba thế lực đứng về phía ngươi, tăng thêm Hải Hoàng Ba Long ủng hộ, còn lực lương bản thân của ngươi, đủ để trở thành một phương thế lực trọng yếu trong thiên hạ.
– Ba?
Lý Vân Tiêu nhướng mày nói.
Viên Cao Hàn nói:
– Thiên lĩnh Long gia, Vạn Tinh Cốc, còn có Thần Tiêu Cung.
Lý Vân Tiêu cảm thấy mặt dài ra, đầy hắc tuyến nói:
– Đừng kéo loạn, người Thần Tiêu Cung mới vừa muốn giết ta đấy.
Viên Cao Hàn nói:
– Suy nghĩ vì thiên hạ, ngươi nên hi sinh chút nhan sắc đi. Huống chi dung mạo Khúc cung chủ thiên hạ vô song, ngươi hoàn toàn chiếm đại tiện nghi, cũng chưa nói tới hi sinh.
Lý Vân Tiêu nói:
– Cao hàn huynh, Mục Địch đại nhân thần luyện ở trong Giới Thần Bi của ta, ta chính là chủ nhân Giới Thần Bi, ta nói có tư cách tham gia hay không là do ta đấy, ngươi đừng có quên.
Viên Cao Hàn đổ mồ hôi lạnh, vội vàng nói:
– Ta nhiều lời, là ta nhiều lời, Vân thiếu chớ trách móc.
Lý Vân Tiêu khẽ nói:
– Lần sau không thể chiếu theo lệ này nữa, cũng đừng trách ta không có nhắc nhở ngươi! Về phần Hải Hoàng Ba Long, không ai rõ trong lòng của hắn đang suy nghĩ cái gì, nói là ủng hộ ta cũng quá lố rồi. Lúc đi thành Định Thiên, hy vọng lần này thuận lợi tìm được cực bắc băng tinh.