Tần Xuyên cảm thấy hai vai của mình đau buốt, xương bả vai kêu “rắc” một tiếng, nó vỡ tung, hắn đau đớn nhe răng trợn mắt, cả kinh nói:
– Làm cái gì?
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
– Ta không có tâm tình câu kéo với ngươi, cho ngươi một cơ hội, nói ra toàn bộ đi, ngươi tốt nhất nên nói cho tốt, vì nó sẽ liên quan tới tính mạng của ngươi còn hay không.
Hai vai Tần Xuyên đau đớn khó nhịn, hắn vốn muốn giằng co thêm một thời gian, có thêm thời gian bàn tính điều kiện, không thể ngờ Lý Vân Tiêu dã man như vậy, đánh tna tính toán của hắn.
– Ta biết rõ Mộng Vũ đang ở nơi nào, ta có thể dùng nàng trao đổi tính mạng của Quân Đình.
Nội tâm Tần Xuyên suy nghĩ một lúc liền nói.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
– Chỉ là Mộng Vũ sao? Đồ nhi Mộng Bạch của ta đâu?
Thân thể Tần Xuyên run rẩy lợi hại, nói:
– Mộng Bạch ta không biết tình huống thế nào, có lẽ đang ở nơi nào đó trong Thánh Vực, nhưng ta thật không biết ở đâu cả.
Lý Vân Tiêu nói:
– Mộng Vũ chỉ có tu vị Võ Sĩ mà thôi, Hàn Quân Đình chính là cửu tinh Võ Đế, cầm mạng một Võ Sĩ đổi mạng của cửu tinh Võ Đế, Tần Xuyên ngươi xem ta là đồ ngu sao?
Tần Xuyên lập tức há hốc mồm, giật mình nói:
– Cái này, cái này…
Người bốn phía đều im lặng, còn có thể cân nhắc như vậy sao? Đúng là quá khi dễ người.
Thương Ngô Khung vẫn sừng sững trên không trung, hắn lãnh đạm nhìn qua..
Chu Sở đang ở sau lưng hắn, sắc mặt nhìn thế cục bên dới không chút biến hóa, hắn cũng đang liếc trộm sư tôn của mình, nhưng mà Thương Ngô Khung vẫn như trước, không biểu lộ cái gì cả.
Tần Xuyên thống khổ nói:
– Ngươi, ngươi nói làm sao đổi?
Lý Vân Tiêu nhàn nhạt nói ra:
– Ngươi đi xuống nghỉ ngơi đi, chữa tốt tổn thương trên vai, sau đó mang tỷ đệ Mộng Vũ tới đây, ta sẽ giao Hàn Quân Đình lông tóc không tổn hao gì cho ngươi.