Ác linh hét lớn một tiếng, khí thế toàn thân bạo phát, lập tức yêu lực cửu giai đỉnh phong quét qua, bầu trời sinh ra muôn hình vạn trạng.
Hơn nữa còn có cây búa mà long thú lưu lại, về sau lại mặt dày mày dạn tìm Viên Cao Hàn rèn luyện một phen, giờ phút này cầm trong tay vô cùng cuồng dã.
– Xú bà nương, ăn một búa của bổn tọa.
Thân thể của hắn nhoáng cái xuất hiện phía trên Huyền Nữ, chém xuống một búa.
Huyền Nữ kinh hãi vỗ đàn cổ, vô số âm luật hóa thành tuyến quấn vào nhau, cũng không cách nào ngăn cản được lực lượng to lớn hắn đánh xuống.
Loong coong!
Cây búa lớn đánh thẳng vào đàn cổ bảy dây đàn không ngừng lắc lư, phát ra vô số âm thanh rung động to lớn.
Càng có vết ngắn đính vào đàn cổ.
– Ah!!
Huyền Nữ nhìn chăm chằm vào cây búa đang đánh xuống đàn cổ, đánh vào đàn cổ còn đau đớn hơn cả đánh vào người nàng, hai mắt đỏ rực.
Ác linh mở to mắt như hạt châu, oa oa hét lớn:
– Phá búa gì thế này, Viên Cao Hàn lão nhân kia gạt ta, một cây mộc cầm còn chém không đứt! Chờ ta trở về Giới Thần Bi sẽ đi chém lão đầu kia, dám lừa gạt ta.
Hắn ngửa mặt lên trời kêu vài tiếng, càng cầm búa chém loạn xuống.
Huyền Nữ sợ tới mức vội vàng thu cầm chạy trốn.
Lúc ác linh ra tay, Huyền Lôi Kinh Vân Hống cũng trực tiếp hóa lôi, lập tức lao qua phía Hàn Quân Đình, mang theo lôi điện màu vàng đánh tới, thanh thế ngập trời.
Sắc mặt Hàn Quân Đình vô cùng khó nhìn, Lôi Thú và ác lọm nàng đã gặp qua, mà ác linh kia nàng tận mắt thấy nó đoạt xá thân thể Yêu tộc, không thể ngờ đã dung hơp hoàn toàn, không chê vào đâu được.
Càng làm cho nàng đau đầu là, thân thể Yêu tộc kia là bất tử chi thân, có thể chặt đứt tái sinh.
Thoáng cái nhiều ra ba cường địch, làm cho nàng tin tưởng sụp đổ.
Bắc Minh Đoạn Quyết cũng giật mình, nội tâm sinh ra dự cảm không tốt.