Thân bò có ánh sáng màu xanh bao phủ thân thể của hắn, hơn nữa một cước nâng lên đá thẳng vào Hàn Quân Đình đang truy kích.
Bành bành bành!
Không gian liên tiếp nổ tung, lực lượng cuồng bạo b*n r* ngoài.
Hàn Quân Đình nhanh chóng thoát đi, thân thể giẫm nhẹ lên đầu bò, lúc này lưỡi đao chém lên đầu Lý Vân Tiêu.
Đột nhiên một đạo hồng quang hiện ra, song thủ đao bị trói buộc giống như bị trói chặt lại.
Nàng kinh hãi cúi đầu nhìn xuống, thấy đầu bò b*n r* hào quang màu đỏ bao phủ thân thể của nàng lại, hoàn toàn không thể nhúc nhích.
Đồng thời hai sừng b*n r* hào quang sáng ngời, hóa thành khe hở lăng lệ, xé rách vạn vật quanh thân.
Chi!
Hàn Quân Đình hoảng hốt, khí tức kh*ng b* tới cực điểm dâng lên, nầng tăng chân khí lên cực hạn, khí tức mạnh mẽ b*n r* ngoài, sau này bay lên cao cao.
Đầu bò không ngừng lao thẳng tới trước, nó không hề nao núng chút nào cả.
– Nước trôi!
Huyền Nữ quát một tiếng, đàn cổ b*n r* hào quang bảy màu, ngưng tụ thành hình trên không trung, lúc này khe hở xuất hiện.
Bành!
Hai đạo lực lượng phá không bay đi, dư âm ảnh hưởng còn lại áp chế bắn thẳng về phía Huyền Nữ, làm cho nàng khiếp sợ sau đó nhanh chóng lui lại, làm tan mất lực lượng phản chấn.
– Đây rốt cuộc là lực lượng gì?
Nội tâm Huyền Nữ kinh hãi.
Trong mắt Hàn Quân Đình b*n r* hào quang ngưng trọng, nói:
– Đầu trâu này là thần khôi, không thể khinh thường.
Quanh thân của nàng vào lúc này có ánh sáng màu đỏ đang bảo vệ, song đao không ngừng động đậy, dốc sức liều mạng giãy dụa vài cái mới có thể hoạt động lại được.
– Thần khôi?
Huyền Nữ khiếp sợ không ít, đầu tiên là nhíu mày, ý chí không ngừng dao động.
Hàn Quân Đình trầm giọng nói:
– Không sợ, chờ sư tỷ giết Vạn Nhất Thiên cùng Tô Liên Y, sử dụng kiếm trận giết đầu trâu này và Lý Vân Tiêu!