– Bắc Minh Đoạn Quyết, ngươi thân là tông chủ một tông, không ngờ đi làm chuyện đánh lén hèn hạ như thế!
Vạn Nhất Thiên kiềm chế rung động trong lòng, tức giận quát lên.
Bắc Minh Đoạn Quyết liếc nhìn hắn một cái, dường như cực kỳ khinh thường, nói:
– Ngạo Trường Không tại thành Tân Duyên còn bị ngươi sai sử đánh lén Lăng Bạch Y một quyền, bổn tọa đánh lén hai thức thì được coi là cái gì?
Vạn Nhất Thiên lúc này im lặng.
Bắc Minh Đoạn Quyết giơ tay lên, chỉ vào Lý Vân Tiêu nói:
– Cổ Phi Dương, không thể ngờ trong Thiên Đãng sơn mạch còn không lấy được mạng ngươi, trái lại cho ngươi thiên đại cơ duyên. Nhưng hôm nay ngươi có thể trốn đi sao?
Lý Vân Tiêu giờ phút này nội tức cực kỳ hỗn loạn, từng kinh mạch bị hàn khí đông cứng, không cách nào vận chuyển, khẽ động chân nguyên thù ho ra máu, không cách nào nói chuyện được.
Nhĩ Lôi nói:
– Cổ Phi Dương cực kỳ lợi hại, Quân Đình cùng Huyền Nữ bố trí không chê vào đâu được bị hắn khám phá. Nếu không có Đoạn Quyết đại nhân ở đây, chỉ sợ hắn đã trốn đi rồi.
Bắc Minh Đoạn Quyết nói:
– Cổ Phi Dương người mang nguyệt đồng, có thể nhìn thấu tất cả giả dối, muốn lừa gạt hắn xác thực rất khó. Nhưng mà các ngươi mang theo Thanh Liên Phỉ Thủy Bình của Thần Tiêu Cung, nó có thể che đậy tất cả thần thức, nếu không làm sao có thể đánh lén.
Hắn không lấy đánh lén làm hổ thẹn, ngược lại đắc chí sau khi đắc thủ.
Nhĩ Lôi đau lòng nhìn qua mảnh vỡ bình phong, nói:
– Bình phong này cung chủ đại nhân cực kỳ ưa thích, chúng ta trộm ra ngoài làm tổn hại, sau này không biết bàn giao thế nào mới tốt. Nhưng chỉ cần có thể giết Cổ Phi Dương, liều mạng bị cung chủ quở trách cũng đáng.
– A, ha ha.
Lý Vân Tiêu nuốt rất nhiều đan dược và thiên tài địa bảo xong, thương thế mới dần dần áp chế, không nhịn được cười rộ lên.