Ý muốn hại người không thể có, nhưng tâm phòng người phải có, ta nên đề phòng tốt hơn, dù sao hiện tại xưa đâu bằng nay, không được phép có nửa phần sai lầm.
Vạn Nhất Thiên tư định, cũng tự hành đi mật thất chữa thương.
Cũng không phải là Lý Vân Tiêu không có hứng thú với bí tàng, mà là dùng trí tuệ Vạn Nhất Thiên, hơn phân nửa cũng sẽ không cho hắn nhúng chàm hoặc là chiếm bao nhiêu tiện nghi, mà chuyện cấp bách bây giờ là đột phá cửu tinh đỉnh phong, cùng với bước vào siêu phàm nhập thánh.
Nhiều ra một chuyện, sợ là nhiều ra rất nhiều phong ba, hắn đã không muốn lại cuốn vào trong phiền phức gì đó.
Sau khi đo vào mật thất, hắn bố trí xuống một ít kết giới, lúc này mới lấy ngọc bội Hàn Quân Đình cho hắn ra.
Ngọc bội có phù văn phức tạp quấn quanh, là một loại bế tắc phù, chỉ có thể phá hư ngọc bội mới biết tin tức trong đó.
“Ba” một tiếng, Lý Vân Tiêu quét thần thức ra, lúc này biến sắc.
– Thành Thạch Xuyên! Vì sao trùng hợp như vậy?
Tin tức che dấu trong ngọc bội là tin tức của Lạc Vân Thường.
Hơn nữa trong ngọc bội nói rõ, Hàn Quân Đình đã thông báo thân phận của Lý Vân Tiêu với Khúc Hồng Nhan, hẹn hắn gặp mặt ở thành Thạch Xuyên.
– Hồng nhan vì ai múa một khúc, ai vì hồng nhan khuynh thiên hạ.
Trong đầu Lý Vân Tiêu xuất hiện kỹ thuật nhảy tuyệt thế, thân thể nóng lên.
Tu luyện không tĩnh tâm, trực tiếp thi triển bí thuật thu nạp nguyên thạch.
Vô số cực phẩm nguyên thạch nổ tung, linh khí kh*ng b* trong đó bị hấp thu, Lý Vân Tiêu không ngừng thông qua biện pháp hấp thu này làm mình tĩnh tâm.
Chiến hạm lao đi, trong nháy mắt đã vượt qua ngàn dặm.
Hơn tháng sau, cuối cùng cũng thành thấy thành trì.
– Đến! sắp tới thành Thạch Xuyên.
– Dự tính còn nửa ngày là đến.
– Mở toàn bộ trận pháp ẩn nấp ra, để tránh bị người trong nội thành phát hiện.