Lý Vân Tiêu nói:
– Thiên Tiệm Nhai xác thực thần bí, hơn nữa khống chế chìa khóa Lang Hoàn Tiên Cảnh tại bắc vực, ngay cả Thánh Vực nhiều lần thương lượng cũng không có kết quả, chỉ có thể mặc cho nó khống chế.
Vạn Nhất Thiên nói nhiều như vậy, hậm hực trong lòng cũng thả ra, tâm tình hòa hoãn không ít, cười nói:
– Cho nên nói sơn ngoại hữu sơn, nhân ngoại hữu nhân. Mặc dù tại té ngã tại Thiên Võ Giới, ta còn có cơ hội gỡ vớn thậ lớn.
Lý Vân Tiêu nói:
– Lang Hoàng Vĩnh Sinh Chi Giới sắp mở ra, Nhất Thiên huynh nên biết chứ?
– Cái gì?
Toàn thân Vạn Nhất Thiên run lên, dường như rung động thật lớn, bắt lấy tay Lý Vân Tiêu, thét to:
– Ngươi nghe tin tức từ chỗ nào? Chuyện lớn như vậy ta vì sao không biết?
Lý Vân Tiêu mang chuyện Nam Khâu Vũ nói ra một lần.
– Đáng chết! Nam Khâu Vũ đáng chết, còn có Hoàng Phủ Bật, chuyện lớn như thế rõ ràng không nói cho ta biết.
Sắc mặt Vạn Nhất Thiên tái nhợt, mặt hắn âm trầm ngồi vào bảo tọa.
Lý Vân Tiêu nói:
– Hẳn là tin tức còn chưa truyền ra, chỉ là Nam Khâu Vũ đi tìm Hoàng Phủ Bật vừa lúc bị ta gặp gỡ mà thôi. Dùng thực lực và thân phận Nhất Thiên huynh, tự nhiên phải đi.
– Ân, hẳn là như vậy.
Vạn Nhất Thiên lúc này tâm tình tốt hơn, nói:
– Nếu không dùng hệ thống tình báo của thương minh, tuyệt đối không có khả năng không biết tin tức. Không thể ngờ Vĩnh Sinh Chi Giới sắp mở ra, thật sự là trời cũng giúp ta, trời cũng giúp ta ah!
Trên mặt của hắn ửng hồng, hai mắt b*n r* hào quang hưng phấn. Trực tiếp đứng dậy, không ngừng đi tới đi lui, khó có thể bình phục kích động trong lòng.
– Ah? Nhất Thiên huynh rất quen thuộc Vĩnh Sinh Chi Giới sao?
Lý Vân Tiêu hỏi.
Vạn Nhất Thiên nói:
– Ân, thật sự hiểu. Không phải ta keo kiệt, nhưng mà tạm thời không thể nói rõ, chờ ngày đó nên tới bên cạnh ta, để tránh gặp gỡ nguy hiểm.