Tô Liên Y nói:
– Ta sợ liên lụy các nàng, tất cả đều cho đi cả.
Lý Vân Tiêu nói:
– Cũng tốt, nếu tương lai còn có cơ hội, lại triệu tập lại.
Tô Liên Y nói:
– Ân, Đinh Sơn muốn chiếm đoạt Thiên Nhất Các, tất nhiên sẽ giữ lại những lão nhân trọng yếu như các nàng. Ít nhất trong ngắn hạn, chỉ cần các nàng thuận theo Thiên Nguyên thương hội sẽ không có trở ngại, chỉ sợ sau đó sẽ bị tẩy trừ.
Lý Vân Tiêu nói:
– Yên tâm đi, chút chuyện hạt vừng này không có đâu, Đinh Sơn cũng không đi quản tới. Chúng ta cũng đi thôi, không nên ở lâu tại đây.
Đám người Vạn Nhất Thiên từ lâu đã thu thập xong, Vạn Bảo Lâu có hơn trăm cường giả nguyện ý đi theo, hiển nhiên đều không cam lòng khuất phục dưới thiên nguyên thương hội.
Lý Vân Tiêu vừa nhìn thấy Vạn Nhất Thiên, lập tức cau mày, nói:
– Nhất Thiên huynh, thương thế của ngươi nghiêm trọng như vậy sao?
Thần thức của hắn đảo qua, tổn thương của Vạn Nhất Thiên cũng không có tốt hơn.
Trần Chung Hi phẫn hận, nói:
– Nguyên bổn lâu chủ đại nhân tổn thương đã ngăn chặn và bắt đầu chuyển biến tốt đẹp, nhưng Thương Ngô Khung thông qua bí thuật làm trụ quang bàn cắn trả chủ nhân, làm cho thương thế tái phát, hơn nữa có xu thế mở rộng.
Lý Vân Tiêu cả kinh nói:
– Còn có việc này? Thương Ngô Khung mặc dù không phải chim tốt gì, nhưng cũng không biến thành ti tiện như vậy chứ?
– Hừ, nếu không phải ta kịp thời chặt đứt liên hệ với trụ quang bàn, sợ rằng đã vẫn lạc.
Vạn Nhất Thiên vào lúc này bộ dáng tuổi già sức yếu, biến thành ngaon độc.
Lý Vân Tiêu nâng cằm lên trầm ngâm nói:
– Hắn có phải vì muốn luyện hóa trụ quan bàn triệt để, nhất định phải xóa đi dấu vết ngươi lưu lại, ngươi nhất định là phản kháng, hai tướng tranh đấu cho nên sinh ra cắn trả là đương nhiên.