– Đinh Sơn, một chiêu cuối cùng, đến đây đi!
Lý Vân Tiêu thở sâu, hai tay bấm niệm pháp quyết. Bản thể của hắn không biến hóa chút nào cả, chỉ không ngừng có ma khí trong người tuôn ra ngoài, Chân Ma pháp tướng càng ngày càng mạnh.
Chung quanh pháp tướng có tinh vân sáng ngời, mơ hồ có ma binh thoáng hiện, tản ra uy lực kinh người.
Đinh Sơn nhìn chằm chằm vào pháp tướng ba đầu sáu tay kia, nói:
– Không cần chiêu thứ ba, ngươi vượt qua kiểm tra.
– Cái gì? Đinh Sơn lại buông tha!
Tất cả mọi người kinh hãi, cho rằng là mình nghe lầm.
Thương Ngô Khung đồng tử co rút lại, ánh mắt sáng ngời như đang suy nghĩ cái gì đó.
Trữ Khả Vân cũng cả kinh nói:
– Cái này… Đinh Sơn vì sao buông tha chiêu thứ ba? Chiêu chân ma pháp tướng của Lý Vân Tiêu nhìn như khí thế ngập trời, nhưng mặc dù là ta cũng phát hiện ra hắn miệng cọp gan thỏ, hắn không có khả năng không nhìn ra, Lý Vân Tiêu có thể tiếp được chiêu thứ ba, khả năng quá thấp.
Trữ Khả Vi nói:
– Có lẽ chính vì hắn cân nhắc Lý Vân Tiêu không tiếp được cho nên buông tha đấy.
– Cái này… Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, phụ thân nói làm ta hồ đồ.
Trữ Khả Vân nhíu mày, khó hiểu hỏi một câu.
Trữ Khả Vi thở dài:
– Đinh Sơn không hổ là gian hùng, tâm cơ sâu khó mà phỏng đoán được. Thương Ngô Khung muốn khống chế hắn, sợ là chơi với lửa. Đinh Sơn không muốn giết Lý Vân Tiêu, một là không muốn gây đại phiền toái, dù sao Xa Vưu mạnh còn trên cả hắn, giết Lý Vân Tiêu sợ rằng chọc ra cường địch khó lường. Hai là muốn mượn Lý Vân Tiêu áp chế ngược Thương Ngô Khung.
– Mượn Lý Vân Tiêu áp chếThương Ngô Khung?
Trữ Khả Vân cả kinh nói:
– Có ý gì?
Trữ Khả Vi nói:
– Ước hẹn ba chiêu hơn phân nửa là ý của Thương Ngô Khung, muốn mượn tay Đinh Sơn đánh chết Lý Vân Tiêu. Nhưng mà Đinh Sơn cũng không ngốc, tuy cũng muốn Lý Vân Tiêu chết, lại không định để Lý Vân Tiêu chết trong tay mình. Cho nên đánh thành trọng thương đã đạt mục đích, chỉ cần Lý Vân Tiêu vừa rời khỏi nơi này, hơn phân nửa sẽ bị Thương Ngô Khung gạt bỏ, phiền toái như vậy nên dẫn lên người Thương Ngô Khung.