Đây thật sự là thế giới tàn khốc, mặc kệ ngươi đã từng mạnh bao nhiêu, giờ phút này ngươi chỉ có thể vùi đầu khổ tu, đuổi theo bước chân và bóng lưng của người ta.
Nhưng Lý Vân Tiêu cũng không có tức giận và không vui, ngược lại hắn cảm thấy dễ dàng hơn, chuyện này chứng minh Phách Thiên Luyện Thể Quyết đã qua đi, cho dù sau này hắn thoải mái thi triển, thiên hạ đều biết, Ngạo Trường Không cũng không vì chuyện này mà tìm hắn gây phiền toái.
Mà về phần thân phận địa vị, sức nặng trong mắt của người khác, những điều này tăng lên không hề nhỏ.
Chỉ cần không ngừng tiến lên trên con đường võ đạo, cuối cùng sẽ có một ngày sẽ gặp nhau lần nữa.
– Ai nha, người không thú vị!
Trác Thanh Phàm phàn nàn không thôi.
Vạn Nhất Thiên ngồi xếp bằng trên vùng đất, gương mặt âm trầm chảy ra nước, khàn giọng nói:
– Trác Thanh Phàm, thương minh chúng ta tự hỏi chưa bao giờ đắc tội ngươi, hôm nay ngươi phá hư đại sự của ta, lão phu thề bất lưỡng lập với ngươi.
Tầng tầng bố cục, sát chiêu trùng trùng, đã vào cục diện thắng chắc, một kích mấu chốt bị Trác Thanh Phàm phá hư, hắn làm sao không tức giận, tròng mắt như nứt ra.
Trác Thanh Phàm khua tay nói:
– Nhất Thiên đại nhân, ngươi tuổi tác đã cao, ngàn vạn đừng tức giận. Không bằng chúng ta cùng uống trà, giảm tức giận đi, ta bồi tội với ngươi là dược.
Vạn Nhất Thiên nghe vậy càng giận hơn, hắn phun ra một ngụm máu tươi, một chút chân nguyên vừa khôi phục lại tán loạn.
– Ha ha, uống trà tốt, bổn công tử thích uống trà. Những tục nhân này làm sao hiểu được vị đạo của trà xanh. Thanh Phàm huynh, không bằng chúng ta đi uống vài chén.
Đoan Mộc Hữu Ngọc vỗ tay cười ha hả.
Trác Thanh Phàm cười nói:
– Cũng tốt, hai người uống tốt hơn một người, nhưng lại có thể thỉnh Ngọc công tử miễn phí tính toán mệnh cho ta đấy.