Béo đầu đà kêu lên:
– Công tử đã ra tay, tất cả đều chấm dứt. Trong thiên hạ không người nào có thể lật bàn cả.
Gầy đầu đà gãi gãi đầu, nói:
– Nhưng mà tình cảnh hiện tại, công tử cũng bị cuốn vào, tuy chắc chắn không có chuyện gì, nhưng một chiêu đã qua, nếu như Lăng Bạch Y không chết, đây chẳng phải đánh mất uy phong của công tử hay sao?
– Đúng vậy a đúng a!
Béo đầu đà cũng lo lắng, sắc mặt tràn đầy trách móc nặng nề nói:
– Đều do Trác Thanh Phàm, nếu như hắn không quấy nhiễu, Lăng Bạch Y hẳn phải chết không thể nghi ngờ, hiện tại đúng là khó nói.
Gầy đầu đà đột nhiên vỗ đầu, cười hì hì nói:
– Tuy nói công tử thiếu nợ Vạn Nhất Thiên nhân tình, đồng ý ra tay một lần, nhưng không chuẩn công tử thấy Lăng Bạch Y không chết, thẹn quá hoá giận ra tay lần nữa cũng chưa hẳn nha! Ai quy định công tử đánh xong một quyền phải đi nha!
– Đúng đúng đúng! Nói như thế, Lăng Bạch Y chết chắc, chuyện này không thể đe dọa uy danh của công tử.
Béo đầu đà cũng đại hỉ, vỗ tay tán thưởng.
– Ra tay lần thứ hao sao? Hừ, điều này sao có thể!
Trong nội tâm Lý Vân Tiêu nghĩ như thế, nếu như Ngạo Trường Không muốn ra tay hai lần, cũng sẽ không ra tay vào thơi khắc trọng yếu, mà là quang minh chính đại đánh một trận.
Ánh mắt của hắn nhìn qua trung tâm vòng xoáy, cảnh tượng dần dần rõ ràng.
Một kích của Ngạo Trường Không đương nhiên là át chủ bài cuối cùng của Vạn Nhất Thiên, sau đó thương minh không còn lực lượng ngăn cản Lăng Bạch Y rồi, sinh tử Lăng Bạch Y phải xem thái độ của cường giả ẩn nấp chung quanh.
Đây là trận chiến kinh thiên động địa, quét qua toàn bộ bắc vực, thậm chí đều hấp dẫn cường giả trong thiên hạ tới đây. Tất cả đều án binh bất động trông xem như thế nào.
Luồng khí xoáy kia không ngừng tiêu tán đi, chậm rãi xuất hiện cảnh tượng trong đó.