Thiên địa toái, tứ cực sụp đổ.
Vào thời khắc này, đột nhiên mấy đạo lực lượng mênh mông không ngừng ngưng tụ lại, hóa thành kết giới chụp xuống bốn phía.
Nếu tùy ý để công kích đánh trúng, sợ rằng cho dù tòa thành to hơn nữa cũng phải hóa thành phế tích, chết tổn thương không thể tính toán.
Lý Vân Tiêu bị trùng kích như vậy, thân thể không ngừng lắc lư.
Nhưng ánh mắt của hắn vẫn không rời khỏi vòng chiến, dưới thân kiếm của La Ma Diễn Na, nhật nguyệt tinh thần tan vỡ, nhanh chóng biến mất.
Vạn Nhất Thiên phun máu tươi, hai tay ôm trụ quang bàn không ngừng lui về phía sau, trên thân thể càng có trăm ngàn vết lỡ loét, không ngừng phun máu tươi.
Lăng Bạch Y cũng đã bị phản chấn, máu tươi từ trên khóe miệng chảy xuống đất, nhưng hai mắt của hắn vẫn tỏa sáng, sát khí trong mắt tăng vọt, nhìn chằm chằm vào Vạn Nhất Thiên đang giậm chân tại chỗ.
Khục khục!
Vạn Nhất Thiên ho khan kịch liệt, miệng không ngừng phun máu tươi, một tay che miệng nhưng không thể nào ngăn cản máu tươi trào ra ngoài.
– Không phải nói rất dõng dạc sao? Tại sao không nói?
Lăng Bạch Y mỗi khi bước đi đểu làm thiên địa chấn động, dư âm một kiếm vừa rồi lập tức quét qua bốn phía, làm cho người ta không thể nhìn được.
Khục khục khục!
Vạn Nhất Thiên phun máu tươi liên tục, khí tức trên người không ngừng yếu bớt, nhưng không có chút ý sợ hãi nào cả, ngược lại cười ha hả, nói:
– Ngươi cho rằng át chủ bài cuối cùng của ta là trụ quang bàn hay sao? Ha ha ha, khục khục khục!
Thân thể Lăng Bạch Y trì trệ, đột nhiên cảm giác tử vong bộc phát trong lòng.
Cái cảm giác này rất rõ ràng, hắn chưa bao giờ nghĩ rằng tử vong cách mình gần như thế.
Lỗ chân lông toàn thân lập tức nở ra, bao trùm trên lân phiến màu tím của thân thể hắn, thoáng cái bộc phát sáng ngời yêu dị, dường như kích phát ra tiềm năng vô cùng.