Trữ Khả Vi cười nói:
– Ai biết được, Lăng Bạch Y vừa rồi biểu hiện lực lượng kinh tâm động phách, nhưng hắn hiện tại thực sự có mạnh như vẻ ngoài của hắn hay không? Sợ rằng tất cả ‘ nhân vật ’ kia cũng đang lo lắng vấn đề này đấy.
– Lực lượng Thần cấp… vừa rồi dễ dàng chém nát Đại Nhật Kiếm Luân, đúng là đã vượt qua cảnh giới siêu phàm nhập thánh! Hắn thiên hạ vô địch sao?
Mái tóc mai của Lý Vân Tiêu chảy mồ hôi lạnh, hắn cũng bị sát khí này chấn nhiếp, ánh mắt không ngừng tỏa ra hào quang.
– Không đúng, sát khí đang yếu đi, thực lực của hắn đang giảm xuống.
Đồng tử Lý Vân Tiêu ngưng tụ, nhạy cảm bắt được biến hóa nhỏ trên người Lăng Bạch Y.
Uy áp và sát khí khôn cùng cơ bản là tới từ áo giáp, mà Lăng Bạch Y bị mấy người vây công, đặc biệt là bị hồn loại của Hoàng Phủ Bật tổn thương, trực tiếp tổn thương tới hồn phách của hắn, thứ này làm sao dễ dàng khôi phục được cơ chứ?
– Còn không có hoàn toàn dung hợp ah…
Trong lòng Lý Vân Tiêu thầm nghĩ:
– Cho nên mới sinh ra cảnh tượng một mạnh một yếu, bên ngoài mạnh nhưng nội tâm yếu đuối. Chiến lực chân thật của hắn hiện tại thế nào? Sợ rằng tất cả mọi người đang quan sát đấy.
Hắn quay đầu nhìn qua Lý Dật xa xa, nhíu mày một cái, nói:
– Mang Đông Môn Viễn đưa tới thương minh tuyệt đối là suy nghĩ của La Thanh Vân cùng Lý Dật, tất nhiên là có ý chí của Vi Thanh. Mượn tay của thương minh đối phó Lăng Bạch Y chính là cục diện Vi Thanh cùng Bạch Lăng Nguyệt vui vẻ nhìn thấy, như vậy Lăng Bạch Y có lực lượng Thần cấp và thương minh sụp đổ thì Thánh Vực không muốn nhìn thấy. Giờ phút này Lăng Bạch Y nếu không xuất ra lực lượng tuyệt cường, sợ rằng hắn khó mà kéo dài.
– Ha ha, loại cảm giác này rất kỳ diệu đấy.
Lăng Bạch Y cúi đầu xuống, hắn nhìn qua dị trạng thân thể của mình, toàn thân có lân phiến màu tím bao trùm, phía trên có hoa văn quỷ dị, năm ngón tay thon dài mà yêu dị, sát khí ngưng tụ vào bàn tay.