Trên mặt đầy lửa giận của Bạch Lăng Nguyệt đột nhiên biến mất, biến thành lạnh như băng tới cực điểm, nói:
– Trong nháy mắt dung hợp, có lẽ ngươi không có bao nhiêu sức chống cự.
Đồng tử Lăng Bạch Y đột nhiên co lại, b*n r* hai đạo hàn quang, nói:
– Có ý tứ gì?
Đột nhiên tâm thần của hắn chấn động, muốn nâng Lục Thương Tử Phong lên, lại cảm thấy có ai đánh tan khí lực của hắn.
Sau đó cảm giác lạnh như băng sinh ra.
– À? Đó là cái gì?
Rất nhiều người kinh hô to lên, chỉ thấy sau lưng Lăng Bạch Y không biết lúc nào sinh ra gương mặt màu vàng, lộ ra nụ cười quái dị.
Trong nội tâm Lý Vân Tiêu chấn động, thất thanh nói:
– Kim sắc ngữ giả!
Tô Liên Y nghi hoăc trong ngắn ngủi, kinh hãi nói:
– Kim sắc ngữ giả, Phệ Hồn Tông Hoàng Phủ Bật đại nhân?
Trong gương mặt màu vàng có một thân ảnh đìu hiu, một chưởng vỗ vào khuỷu tay phải của Lăng Bạch Y, đè Lục Thương Tử Phong xuống, sau đó một tay bấm niệm pháp quyết điểm ra sau lưng hắn.
Xùy!
Một ấn ký cổ quái rơi vào lưng của Lăng Bạch Y, tử khí đầy trời chấn động mạnh mẽ.
Sắc mặt Đoan Mộc Hữu Ngọc trầm xuống, mơ hồ có tức giận hiện ra, lăng không quát:
– Hoàng Phủ Bật, thân là tông chủ một tông, vậy mà làm ra chuyện đánh lén, ngươi có mặt mũi nữa không?
– Cái gì? Hoàng Phủ Bật! Hắn là một trong bảy đại tông chủ, là tông chủ của Phệ Hồn Tông thần bí kh*ng b* nhất.
Đám người xôn xao lên, các âm thanh khiếp sợ vang lên liên tiếp, so với nhìn thấy Đoan Mộc Hữu Ngọc còn kinh hãi hơn nhiều.
Lăng Bạch Y cảm thấy toàn thân mát lạnh, hồn phách của hắn bốc cháy, thân hình không nhịn được run rẩy lên, lập tức như rơi xuống thâm uyên vạn trượng, phun ra một ngụm máu tươi.
Khải y trên người của hắn nhanh chóng dừng lại, dường như dung hợp bị cắt đứt.
Hoàng Phủ Bật cũng không có chú ý tới Đoan Mộc Hữu Ngọc gầm lên, chỉ lạnh lùng nói: