Vạn Nhất Thiên cũng hoảng sợ không thôi, kinh hãi nói:
– Đây là cái quỷ gì vậy? Tại sao có được lực lượng mạnh mẽ hung hãn như thế?
– Đó là La Ma Diễn Na, là sát thân!
Một giọng nói lạnh lùng nhưng trong trẻo vang lên.
Toàn thân Vạn Nhất Thiên run lên, thất thanh nói:
– Tại sao thứ này lại xuất hiện ở nơi này? Cho dù giết hàng tỉ sinh linh cũng không có khả năng ngưng tụ ra sát thần chân thân!
Giọng nói kia vag lên:
– Đây cũng là La Ma Diễn Na khải y do nhiều thế hệ của Lăng gia truyền thừa, có thể dẫn động sát thần hàng lâm, đại sát thập phương!
Vạn Nhất Thiên cả kinh nói:
– Vậy làm sao bây giờ, lực đạo trảm kích này mạnh mẽ không gì sánh kịp, chỉ khí thế đã không phải chúng ta có thể địch nổi.
Giọng nói kia vang lên:
– Xem ra hắn kéo dài để cho các ngươi một giáo huấn cả đời khó quên. Hiện tại chính là thời khắc sinh tử Ta nghĩ biện pháp làm La Ma Diễn Na rút lui, còn lực đạo chém tới các ngươi tự tìm cách đi.
Vạn Nhất Thiên giật mình, muốn nói thêm cái gì nữa, nhưng mà giọng nói kia đã biến mất.
Trên vùng đất này chẳng biết lúc nào xuất hiện nhiều màu sắc, những màu sắc này chính là hồ điệp đang bay.
Ánh mắt Lăng Bạch Y ngưng trọng, trong mắt mang theo hàn quang, cười khẩy nói:
– Đệ đệ đáng buồn của ta nha, rốt cuộc ngươi đã xuất hiện sao?
Hơn mấy trăm ngàn hồ điệp không ngừng vỗ cánh, tại tử khí nội quanh quẩn bay lượn, chúng bay tới bên người cự linh.
Trong nội tâm Lý Vân Tiêu vô cùng kinh hãi, hắn nhìn qua những con hồ điệp này sinh ra cảm giác khó hiểu.
Vào thời điểm mọi người đang trố mắt nhìn cảnh trước mặt, tràng diện càng ngày càng quỷ dị, hơn nữa Lăng Bạch Y có đệ đệ? Đệ đệ hắn là người thế nào? Tâm thần mỗi người đang sinh ra vô số câu hỏi.
– Ngươi cho rằng một kiếm này của ta vẫn treo đó không chém xuống có ý nghĩa gì không?