Minh Chân cười nói:
– Thử thì biết rõ, ta rất muốn nhìn xem Lăng Bạch Y trước khi chết có bộ dáng gì, chắc hẳn mọi người cũng muốn biết a.
Một gã võ giả kêu lên:
– Nếu đại nhân thực sự có biện pháp để cảnh tượng bên trong hiện ra, tất cả mọi người phi thường khát vọng đánh giá đấy.
Minh Kiến nói:
– Vậy được rồi, dùng lực lượng của ta và ngươi kích phát bảo kính với uy năng lớn nhất/
Hai người lập tức bấm niệm pháp quyết, một trái một phải làm động tác trái ngược nhau, mấy đạo ấn bí quyết đánh vào trong bảo kính, lập tức xuất hiện hình ảnh tối tăm.
– Như thế nào, giới lực quá mạnh mẽ nên không xâm nhập được?
Minh Chân kinh hỏi tới.
Minh Kiến nhíu mày, cũng không biết là tình huống gì.
Lý Vân Tiêu mở to mắt cảnh giác nhìn qua.
Trong thế giới đó là cảnh tượng ban sơ, hắn từng trải qua trong Sơn Hà Đỉnh. Thanh đồng chiến đài này có lai lịch gì, không ngờ có uy năng giống như vậy.
Kỳ thật bản thân cổ chiến đài không có giới lực, mà là đại vãng sinh cực lạc trận ngưng tụ ra, dựa vào lực lượng tinh thần vô cùng chuyển hóa thành giới lực.
Lý Vân Tiêu nhìn thấy có ánh sáng tím đang chạy quanh người Lăng Bạch y, như rồng như ngựa, không ngừng biến hóa hình thái.
Lý Vân Tiêu cả kinh nói:
– Không tốt! Lăng Bạch Y đang hấp thu giới lực!
– Cái gì?
Tất cả mọi người hoảng hốt, nhìn qua bảo kính kia, tất cả nghi hoặc khó hiêu,r không nhìn thấy cái gì.
Vạn Nhất Thiên nhịn không được nói:
– Phi Dương, ngươi nhìn thấy cái gì?
Thân thể Lý Vân Tiêu chấn động, cau mày nói:
– Chẳng lẽ chư vị đều nhìn không thấy?
Minh Chân nói:
– Giới lực quá mạnh mẽ, bảo kính căn bản không thể xuyên thấu, Lý Vân Tiêu ngươi có thể nhìn thấu sao?
Lý Vân Tiêu ngưng mắt nhìn lại, bóng dáng đang tu luyện bên trong là Lăng Bạch Y không nghi ngờ, hơn nữa ánh sáng tím đang lưu động quanh người hắn chính là bổn mạng huyền khí —— Lục Thương Tử Phong.