Trữ Khả Vân cái hiểu cái không gật gật đầu, nhưng mà ánh mắt dầy nghi hoặc.
Vạn Nhất Thiên lúc này cả kinh nói:
– Xảy ra chuyện gì? Những Vũ Tốn Phong này làm sao tới đây?
Số lượng không ngừng gia tăng, tất cả mọi người nhìn thấy liền nổi da gà.
Ông ông ông!
Mấy vạn con Vũ Tốn Phong tản ra, nhanh chóng bay thẳng tới chỗ ong chúa, trong tiếng thanh minh còn mang theo cảm xúc bi thương.
Phản ứng đầu tiên của mọi người là đau tai.
Rất nhiều Vũ Tốn Phong lượn vài vòng quanh ong chúa, lập tức phóng thẳng vào đám võ giả chung quanh.
Đinh Sơn quát:
– Nhanh ngăn lại! Ngàn vạn đừng cho chúng tản ả.
Hắn b*n r* mấy đạo hào quang cực sáng, hóa thành lần tấm lưới ánh sáng đan vào nhau.
Xuy xuy xùy!
Rất nhiều Vũ Tốn Phong đụng vào tấm lưới liền bị thiêu đốt, hài cốt tán loạn trên không trung, một chiêu này đã tiêu diệt phân nửa bầy ong.
Năm ngón tay Đinh Sơn gảy nhẹ, tấm lưới ba phủ thiên địa, nhanh chóng tản ra bốn phía, Vũ Tốn Phong che đậy bầu trời sáng lên.
Tâm thần mọi người an định lại, nơi này hội tụ không biết bao nhiêu cường giả, liền an tĩnh không ít.
Hơn nữa Đinh Sơn ra tay lập tức làm người ta chú ý, vẻ mặt ngưng trọng và kinh hãi.
Nghe đồn Đinh Sơn bước vào siêu phàm nhập thánh, hơn nữa lời đồn rất kỳ diệu, các loại lời đồn đãi bay tán loạn, khó phân biệt thiệt giả. Vào lúc này nhìn thấy đã biết hơn phân nửa không phải giả.
Không ít người bắt đầu trầm trọng.
– Xảy ra chuyện gì? Những này Vũ Tốn Phong này giết không hết sao?
Mọi người vừa mới thả lỏng đã phải khiếp sợ lần nữa.
Chỉ thấy vị trí cực quang đảo qua, lại cú từng đống lớn Vũ Tốn Phong hiện ra, hơn ngàn con tụ thành một đội, hóa thành vòi rồng tản ra. Hơn nữa số lượng không ngừng gia tăng.
Vạn Nhất Thiên cả kinh nói: