Tên võ giả kia há to mồm, hàm răng của hắn va vào nhau kêu “Khanh khách”, trên mặt không còn chút máu nào cả, run rẩy nói:
– Đây là… Vũ Tốn Phong ah!
– Vũ Tốn Phong là cái gì?
Một người khó hiểu hỏi.
– Vũ Tốn Phong! Độc phong chi địa Vũ Tốn Phong!
Càng có không ít người kinh hô lên, sắc mặt nhanh chóng biến thành kinh hãi.
– Đây là ong chúa…
Trần Chung Hi thì thào tự nói, biểu hiện trên mặt càng ngày càng khó nhìn.
Sắc mặt Lý Vân Tiêu kinh hãi nhìn qua không trung, trong vòng xoáy không gian đang xoay tròn có tiếng kêu “Ông ông” vang lên, hắn dùng nguyệt động nhìn xuyên thấu qua, hắn nhìn thấy những con ong vàng chằng chịt xuất hiện.
– Không tốt! Nhanh đánh nát thông đạo này!
Lý Vân Tiêu hét lớn một tiếng, hắn phát hiện giọng nói của mình bị lực lượng gì đó ngăn chặn, giống như đặt mình trong trong hũ, hoàn toàn không thoát ra ngoài được.
Cũng bất chấp ẩn thân, trực tiếp đi ra khỏi hư không, thò tay đánh thẳng vào vào trong thông đạo.
Đột nhiên thân thể của hắn trì trệ, một đạo sát khí chấn nhiếp hắn, làm hắn không thể nhúc nhích.
Lực lượng này hết sức quen thuôc, đây tuyệt đối là sát thủ!
– Không thể ngờ ngươi quen thuộc Thiên Đãng sơn mạch như vậy, ngay cả ong chúa cũng làm ra. Nhưng mà Vũ Tốn Phong trời sinh tính hung hãn, ngươi không sợ hại chết nhiều người sao?
Lý Vân Tiêu hai tóc mai bên trên chảy xuống mồ hôi lạnh.
Không trung thanh minh, không ai đáp lại hắn.
Ánh mắt của nhiều người bị Lý Vân Tiêu hấp dẫn qua, lộ ra vẻ kinh ngạc.
– Quả nhiên là ngươi, Lý Vân Tiêu!
Lý Dật nghiến răng nghiến lợi, tràn đầy hận ý.
Đột nhiên ánh mắt Vạn Nhất Thiên co lại, nói:
– Phi Dương, như thế nào?
Trong mắt Lý Vân Tiêu mang theo lo lắng, lại không thể nói tin tức ra, hai mắt của hắn nhìn qua cảnh tượng đáng sợ, có trời mới biết có bao nhiêu Vũ Tốn Phong sẽ xuất hiện.