Phanh! Phanh! Phanh!
Hai kìm của nó quét qua, hai tên võ giả khí huyết quay cuồng.
– Ah!
Một người trong đó kêu thảm thiết, đồng tử tản ra, hắn vịn cổ của mình, cả gương mặt nhanh chóng biến thành màu tím.
Thân thể của hắn cũng cứng ngắc, đồng tử tan rã, thân thể rơi từ trên cao xuống.
– Đây là độc gì, thật không ngờ lợi hại như thế!
Mọi người đều hoảng hốt.
Sắc mặt người còn lại cũng biến thành màu tím, kêu gào thảm thiết chết đi.
Sắc mặt Vạn Nhất Thiên đột biến, tức giận cực độ.
Lăng Bạch Y còn chưa xuất hiện, liền chết mấy tên cao thủ, cả tràng diện hỗn loạn không chịu nổi.
– Lăng Bạch Y đáng chết, vậy mà ra độc chiêu âm độc như vậy.
Hắn tức giận nghiến răng nghiến lợi.
Trần Chung Hi trầm giọng nói:
– Lâu chủ, không bằng hiện tại khởi động đại trận, tiễn đưa nó đi vãng sinh cực lạc!
Tiễn Sinh vội hỏi:
– Như vậy không ổn đâu? Đây là sát chiêu dùng đối phó Lăng Bạch Y, nếu giờ phút này lộ ra, khi Lăng Bạch Y tới sợ rằng uy lực không đủ.
Trần Chung Hi nói:
– Vậy yêu thú làm sao bây giờ? Con thú này dường như đã bị k*ch th*ch thật lớn, nếu không lực lượng không thể mạnh mẽ hung tàn như vậy.
Vạn Nhất Thiên cũng ngưng trọng nói:
– Hẳn là bị kích phát tiềm năng, độc tố kia vô cùng b**n th**, dường như cũng không phải là độc của bò cạp này.
Trần Chung Hi vội la lên:
– Hiện tại thảo luận chuyện này không có ý nghĩa, nên diệt sát thứ kia thế nào?
Lý Dật ung dung cười nói:
– Chẳng lẽ một thương minh to như vậy, trừ đại trận gì đó thì không có thứ gì lấy ra được sao?
Vạn Nhất Thiên nghe vậy, nội tâm tức giận, nhưng hắn vẫn vững vàng, khẽ nói:
– Tự nhiên không phải như vậy, nhưng mà con bò cạp đột nhiên xuất hiện làm rối bố trí của ta.
Lý Dật cười nói:
– Khí tức trên người con bò cạp này không bình thường, nhất định là thái cổ dị chủng. Độc tố có thể gạt bỏ cửu tinh Võ Đế, chỉ sợ cũng bị Lăng Bạch Y động tay chân, người trong thiên hạ đánh bại vật này không nhiều.