Trong lòng Lý Vân Tiêu thầm nghĩ Côn Ngô Thần Thụ sau khi gặp được mình rất đáng thương, mỗi lần thật vất vả tích góp được một chút lực lượng thì bị người ta rút đi, hiện tại hắn bắt đầu cảm thấy áy náy.
– Tiểu Ngã nha, không nên giãy dụa. Nên đi theo Mục Địch đại thúc lăn lộn đi, hắn đang cần gấp hồn lực của ngươi, ngươi nên thành thành thật thật cho hắn rút ra đi, ta sau này sẽ báo đáp ngươi.
Lý Vân Tiêu bắt đầu an ủi hắn.
– Rút hồn lực?
Linh Mục Địch nhướng mày, lạnh lùng nói:
– Thật sự là biện pháp cấp thấp lại tục tằng. Bổn tọa làm sao lại dùng thủ đoạn ti tiện như thế chứ. Ta sẽ hợp tu linh hồn thể Côn Ngô Thần Thụ, mượn nhờ hồn thể bất diệt trăm triệu năm của hắn để lớn mạnh bản thân mình.
– Hồn thể song tu?
Lý Vân Tiêu ngây ngốc, trên mặt của hắn đầy vẻ cổ quái, hai chân không tự chủ lui ra sau một bước.
Linh Mục Địch tức giận, quát:
– Nói bậy bạ gì đó! Là hợp tu, không phải song tu, đầu óc của ngươi toàn nghĩ về những thứ xấu xa.
Lý Vân Tiêu lúc này mới thở ra một hơi, ngượng ngùng cười nói:
– Thì ra là hợp tu ah, hợp tu là như thế nào? Chẳng lẽ là…
Hắn hiện tại nghĩ tới hồn chiến kỹ pháp của Phệ Hồn Tông, song hồn hợp nhất, phát huy ra lực lượng cực kỳ cường đại.
Linh Mục Địch giảng giải đại khái cho hắn nghe, mặc dù có điểm khác biệt, nhưng quả nhiên không khác bao nhiêu so với hồn chiến kỹ pháp.
Lý Vân Tiêu đưa mắt nhìn lên, vẻ mặt cổ quái nhìn tiểu Ngã, thầm nghĩ thứ này có công dụng lớn như thế, lão tử vẫn không biết! Nội tâm của hắn vô cùng ảo não, nếu sớm biết là như vậy, hắn giờ phút này sợ rằng đã trùng kích thuật đạo đỉnh phong, không kém gì Viên Cao Hàn.
Toàn thân tiểu Ngã run lên, hắn cảm nhận được ánh mắt Lý Vân Tiêu nhìn qua mang theo cái gì đó.