Vạn Nhất Thiên hiển nhiên rất tức giận, chuyện lớn như thế mà Lý Vân Tiêu rõ ràng không nói cho hắn biết:
– Bất quá Lăng Bạch Y tự phụ như vậy, đã đến cũng không hiện thân, hiển nhiên là muốn chờ tới trảm thủ đại hội ba ngày sau mới hiện thân.
– Trảm thủ đại hội là gì?
Lý Vân Tiêu sững sờ nói.
Mọi người càng kinh ngạc, Tiễn Sinh im lặng nói:
– Trảm thủ đại hội ngươi cũng không biết?
Lý Vân Tiêu lắc đầu:
– Chém đầu ai? Lăng Bạch Y sao?
Tiễn Sinh giải thích nói:
– Xa Đông Viễn bài danh thứ hai trong Tử thần bát tượng, ngày đó xuất hiện trong thành Hồng Nguyệt, hiện đã bị Vạn Bảo Lâu khống chế lại, ý định ba ngày sau xử trảm. Đây cũng là nguyên nhân Vạn Nhất Thiên đại nhân vững tin Lăng Bạch Y nhất định sẽ đến. Bởi vì Lăng Bạch Y đủ cuồng, đủ tự phụ.
Vạn Nhất Thiên cười lạnh nói:
– Hiện giờ xem ra, quả nhiên quá mức tự phụ rồi! Vậy ba ngày sau bổn tọa sẽ bày trận mà đối đãi, tiễn đưa hắn quy thiên!
Sấu đầu đà nói:
– Đúng vậy nha, đại sự như thế, các ngươi còn ở đây cãi nhau ầm ĩ. Theo tin tức tacó được, Lăng Bạch Y vì cho các ngươi một giáo huấn nên định dùng một cây gậy trúc xuyên đầu bảy vị thủ lĩnh Thương Minh các ngươi, cắm ở cửa thành để răn đe đấy.
– Chi! Cái gì!!
Tất cả mọi người hít một hơi lạnh, nghĩ đến tràng cảnh kia, không khỏi đáy lòng phát lạnh, còn chưa chiến đã cảm thấy e sợ rồi.
Sắc mặt Đinh Sơn cũng đại biến, lạnh lùng nói:
– Sấu đầu đà, tin tức của ngươi là từ đâu đến hả?
– Ai nha, cái này cũng không thể nói được.
Sấu đầu đà dùng hai tay che miệng nói:
– Tin thì tin, không tin thì cút. Bất quá ngươi cũng ra khỏi thành Tân Duyên được rồi, bởi vì đầu của ngươi cũng là thứ mà Lăng Bạch Y muốn lấy đấy.
Bàn đầu đà cười to nói:
– Ha ha, vì sao không thể nói? Nói cho bọn hắn biết, là bản Bàn gia nghe ngóng được đấy, để bọn hắn biết rõ sự lợi hại của bản Bàn gia. Bất quá theo ta thấy, cách nghĩ của Lăng Bạch Y tuyệt đối không thể thực hiện được đâu.