Vạn Nhất Thiên lạnh lùng nói:
– Nếu không cùng đường, sao lại gọi là tự giết lẫn nhau chứ?
Vạn Nhất Thiên trực tiếp ngả bài, lập tức hào khí trở nên khẩn trương, bộ dáng bất cần của Đinh Sơn cũng thu liễm vài phần, trong mắt không ngừng có hàn ý lập loè.
Tiễn Sinh cũng mở miệng nói:
– Đinh Sơn, đây là ngươi không đúng. Chúng ta ở chung nhiều năm, gần đây đều rất vui vẻ, ngươi nuốt Mạn Đa, Lôi Phong, Thiên Nhất tam đại Thương Minh, chiếm cứ một nửa lực lượng Thương Minh, chúng ta còn chưa tính. Hiện giờ đang lâm đại địch, ngươi vậy mà muốn không đếm xỉa đến, cái này thật sự không nói nổi rồi.
Đinh Sơn nói:
– Hai thương hội Mạn Đa, Lôi Phong ta chỉ là giúp bọn hắn quản lý thôi, nói chiếm đoạt thật quá tổn thương cảm tình rồi. Về phần Thiên Nhất Các, đã cự tuyệt hảo ý của ta, đứng về phía Vân Tiêu công tử rồi.
– Ách? Có việc này sao?
Tiễn Sinh sửng sốt một chút, nhìn về phía Lý Vân Tiêu.
Bọn người Vạn Nhất Thiên cũng có chút giật mình, lộ ra ánh mắt hỏi thăm.
Lý Vân Tiêu ngượng ngùng cười cười, nói:
– Từ nói chuyện vừa rồi có thể thấy Đinh Sơn đại nhân suy nghĩ cẩn thận, sao lại phạm phải sai lầm ngôn ngữ sơ cấp vậy chứ? Đứng về phía có nghĩa là đầu nhập vào, tìm nơi nương tựa, ta chỉ là được Thiên Nhất Các Tô Liên Y đại nhân mời, thay bọn hắn ngăn cường địch bên ngoài, bảo toàn bản thân thôi.
Đinh Sơn hoảng hốt nói:
– Ah, vậy không biết cường địch kia giờ đâu rồi?
Lý Vân Tiêu nói:
– Hơn phân nửa là ở địa lão của Thiên Nhất Các a, ai biết được chứ?
Trong mắt Đinh Sơn xẹt qua một tia hàn ý, nói:
– Vân Tiêu công tử coi phụ tá đắc lực của lão phu là địch nhân, thật khiến cho người ta tiếc nuối. Vẫn hi vọng chúng ta có thể bỏ qua hiềm khích lúc trước, tận lực hướng tới tương lai, nếu không duyên phận sớm tận thì ta sợ tiểu nữ sẽ rất thương tâm đấy.