Tiễn Sinh cũng cười nói:
– Vân Tiêu đại nhân gọi hắn Vô Địch, tiểu tử này không biết trời cao đất rộng, về sau có chỗ đắc tội đại nhân, ta ở chỗ này nhận lỗi với đại nhân, còn xin đại nhân tha thứ cho.
Lý Vân Tiêu ngăn lại nói:
– Tiễn Sinh huynh khách khí, Vô Địch công tử cũng không cần tự coi nhẹ mình, thiên hạ hôm nay trong lớp trẻ công tử cũng là nhân tài kiệt xuất, tương lai thành tựu bất khả hạn lượng. Còn nữa Cổ Phi Dương đã chết, ta đời này chính là Lý Vân Tiêu.
Tiễn Sinh cười nói:
– Có thể tương giao với Vân Tiêu đại nhân chính là phúc phận của khuyển tử rồi. Vô Địch, còn không mau tạ ơn Vân Tiêu đại nhân.
Tiễn Vô Địch vội bước lên trước nói lời cảm tạ.
Lý Vân Tiêu trong lòng thầm than một tiếng, biết rõ giữa hai người đã có một đạo khoảng cách cực lớn, trừ phi đối phương ở mặt tu vị đuổi theo mình, nếu không loại cảm giác kính sợ này sẽ không thể tiêu trừ được.
Tiễn Sinh tay vuốt chòm râu cười nói:
– Ta còn có một chuyện muốn cảm tạ Vân Tiêu đại nhân đấy, chỉ là một mực không có cơ hội gặp mặt, hôm nay rốt cục có thể ở trước mặt nói lời cảm tạ rồi.
Lý Vân Tiêu do dự một chút, liền hiểu rõ ý hắn, lạnh nhạt nói:
– Ngươi nói là Tiễn Đa Đa sao?
Tiễn Sinh có chút kinh ngạc, không nghĩ tới hắn có thể đoán được, lập tức thở dài:
– Đúng là kẻ này, đa tạ Vân Tiêu đại nhân luôn chiếu cố. Hắn bây giờ còn đang trong thành Viêm Vũ, không biết có mạnh khỏe không?
Lý Vân Tiêu giống như cười mà không phải cười nhìn nhắn, nhìn chằm chằm vào khiến trong lòng Tiễn Sinh có chút sợ hãi, ánh mắt càng trốn tránh đi.
Lý Vân Tiêu cười nói:
– Tiễn Sinh hội trưởng sao lại nói lời này, Kim Tiền Bang trải rộng thiên hạ, tỏng thành Viêm Vũ há lại không có nhãn tuyến? Đánh chết ta cũng không tin. Ngược lại bản thân ta, đối với chuyện trong thành thật sự là không biết gì cả, ta nên hỏi thăm hội trưởng đại nhân một chút mới phải đấy.