– Chưa chắc? Cắt.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nói:
– Bớt xem ngươi khác là bản thân đi? Ngươi căn bản không thể thắng được, không thể trông cậy vào.
– Con em ngươi đấy! Lão tử là Chân Long pháp thể, còn có hai thanh thế giới chi kiếm, thần cản sát thần!
Xa Vưu gầm lên.
Lý Vân Tiêu khẽ nói:
– Vi Thanh cũng đánh không lại, bớt thổi da trân một chút sẽ không chết đâu.
Xa Vưu nổi giận nói:
– Con em ngươi đấy, có tin ta g**t ch*t ngươi không?
Một lát sau, Lý Vân Tiêu liền đến tổng bộ Tinh Nguyệt Trai.
Nhưng Hàn Quân Đình lại không trong đó, người quản chuyện nhận ra hắn, vội vàng chiêu đãi.
– Đại chưởng quỹ đi Vạn Bảo Lâu nghị sự rồi.
– Vạn Bảo Lâu?
Lý Vân Tiêu kinh ngạc cười cười, nói:
– Đinh Sơn bước vào siêu phàm nhập thánh, thoáng cái nuốt lấy thương hội Mạn Đa và Lôi Phong, Vạn Nhất Thiên rốt cục ngồi không yên sao? Chậc chậc, loạn trong giặc ngoài, có thể bức ra toàn bộ lực lượng của Vạn Bảo Lâu không đây?
Hắn khẽ cười một tiếng, lần nữa hóa thành lôi đình, lóe lên liền lao về hướng Vạn Bảo Lâu.
Không trung thỉnh thoảng có võ giả cưỡng ép cưỡi gió mà bay, đều là hướng về phía Vạn Bảo Lâu, thần sắc trên mặt mỗi người thập phần ngưng trọng.
Còn có rất nhiều là trực tiếp từ trong tĩnh nhã thánh địa mà đến.
Trong quy định của thành Tân Duyên, mọi tu luyện giả trong tĩnh nhã thánh địa, khi thành trì xuất hiện tình thế khẩn cấp thì phải thống nhất tiếp nhận Thương Minh điều phối.
Quy định này tuy rằng khiến người phản cảm chán ghét, nhưng bởi vì tài nguyên tu luyện mà tĩnh nhã thánh địa đề ra thập phần mê người, nên vẫn hấp dẫn đại lượng võ giả tán tu, tăng thêm thiên hạ có mấy người dám ở thành Tân Duyên nháo sự chứ, cho nên quy củ này chưa bao giờ có ích cả, mà bây giờ tựa hồ là lần đầu tiên.