Trong khoảnh khắc tất cả trưởng lão đều đi không còn một mảnh, không còn một mống.
Trong lòng Tô Liên Y một hồi phiền muộn, thở một hơi thật dài, bỗng nhiên cảm thấy trong thiên địa chỉ còn lại mình nàng, có loại cảm giác trống trải và cô độc tột độ.
Lý Vân Tiêu khẽ cười nói:
– Bọn này không có nhân tính, thời khắc mấu chốt mỗi người đều có lòng riêng, cần để làm gì chứ? Bồi dưỡng thủ hạ phải hảo hảo học theo Đinh Sơn, ngươi nhìn xem những người này, người nào cũng trung tâm cả.
Gương mặt Lão Lại run rẩy, ôm quyền nói:
– Chuyện hôm nay nếu Vân Tiêu công tử đã nhúng ta, ta đây tất nhiên không công mà lui, tính ra hội trưởng đại nhân cũng sẽ không trách tội nhiều. Như vậy cáo từ, mong rằng Vân Tiêu công tử nghĩ lại, không nên đối nghịch với thương hội Thiên Nguyên.
Lý Vân Tiêu vội hỏi:
– Đừng đi vội vã nha, ta còn muốn Lại đại nhân ở lâu mấy ngày đấy.
Lão Lại biến sắc, nói:
– Vân Tiêu đại nhân đây là ý gì?
Lý Vân Tiêu thở dài:
– Ta cũng không có cách nào, Linh nhi còn đang bị Đinh Sơn giam lấy, ta muốn nhìn một chút xem có thể dùng ngươi để đổi về không đây.
Lão Lại nói:
– Vân Tiêu công tử nghĩ nhiều rồi. Linh nhi tiểu thư là con gái hội trưởng đại nhân dứt lòng đẻ ra, chỉ là nàng không nghe lời bị hội trưởng đại nhân nhốt lại, không có việc gì đâu.
Lý Vân Tiêu nói:
– Như vậy sao, nhưng ta vẫn không yên lòng. Không bằng Lại đại nhân mang ta đi xem thử đi?
Lão Lại cau mày nói:
– Thứ lỗi, chỗ giam giữ Linh nhi tiểu thư chính là cơ mật của thương hội Thiên Nguyên, thứ cho ta không thể tòng mệnh.
Lý Vân Tiêu nói:
– Vậy thì không có cách nào rồi, Lại đại nhân vẫn nên lưu lại uống trà đi, những người khác có thể đi nha.
Hắn nói tuy rằng ngữ khí bình thản, giống như đang hàn huyên với ngươi vậy, lại bá đạo khiến người khó chịu, đồng thời cũng mang đến cho người cảm giác khó có thể cải lời.