Cường giả Kim Phong Ngân Mang còn lại cũng bị cắn trả, đều bị thương, ánh mắt lộ ra thần sắc kinh khủng.
Lý Vân Tiêu nói:
– Cũng chỉ là cho ngươi thoi thóp thêm vài ngày thôi, Vũ Văn Bác chết vào tay ngươi, ngày sau ta tất giết ngươi. Còn có Đinh Sơn cũng không thoát được đâu.
Tô Liên Y nói:
– Vân thiếu, mấy ngày nay ngươi đi đâu thế? Ta phái người tìm ngươi mấy lần đều không thấy đâu.
Lý Vân Tiêu mỉm cười nói:
– Nhờ phúc Đinh Sơn đại nhân, khiến tu vị ta tinh tiến không ít, mấy ngày nay ta bế quan tu luyện ngay ở tĩnh nhã thánh địa.
Tô Liên Y sững sờ nói:
– Tĩnh nhã thánh địa? Ta cũng đi qua, cũng không nhìn thấy tin tức đăng ký của ngươi mà?
Lý Vân Tiêu gãi đầu, cười nói:
– Ta tùy tiện tìm một gian đẹp mắt, đánh ngất xỉu người bên trong sau đó dùng luôn.
Tô Liên Y:
-..., ngươi đã đến rồi thì tốt rồi. Đã ra tay, tức là đồng ý sao?
Lý Vân Tiêu nghiêm mặt gật đầu, nói:
– Đồng ý.
Tô Liên Y đại hỉ, nói:
– Ta biết ngay ngươi sẽ đáp ứng, bởi vì ngươi đủ thông minh, hợp tác cùng có lợi!
Sắc mặt Lão Lại phi thường khó coi, cố nén thương thế trên người, ôm quyền nói:
– Vân Tiêu công tử, không biết ngươi đây là có ý gì?
Lý Vân Tiêu nói:
– Không có ý gì đặc biệt cả, chỉ là từ nay về sau, Thiên Nhất Các do ta bảo hộ rồi, các ngươi đi đi thôi.
Hắn trực tiếp phất tay tiễn khách.
Sắc mặt Lão Lại còn khó coi hơn cả mướp đắng, chúng trưởng lão Thiên Nhất Các càng hai mặt nhìn nhau, trong lúc nhất thời nhân tâm di động, không biết làm gì cho phải.
Cung Xảo Trinh cả giận nói:
– Ngươi nói bảo hộ là bảo hộ sao? Ngươi xem mình là ai chứ?
Ánh mắt Lý Vân Tiêu nhìn sang thâm thúy như biển, nhất thời khiến lòng nàng “Lộp bộp” thoáng một phát, sợ tới mức không nhẹ, vội lui lại mấy trượng, cảm thấy có chút hối hận vì đã lên tiếng.