Lão Lại cười nói:
– Liên Y đại nhân nói nghiêm trọng rồi, cái gì xông hay không xông chứ? Thiên Nhất Các và thương hội Thiên Nguyên gần đây giao hảo, hỗ trợ lẫn nhau, thân như người một nhà mà.
– Thân như người một nhà, Tô Liên Y cười lạnh nói:
– Các ngươi đây là đang bức ta đứng về phía Vạn Bảo Lâu sao?
Lão Lại nói:
– Vạn Bảo Lâu cũng sắp trở thành quá khứ, dùng sự thông minh của v sẽ không thấy không rõ tình thế đấy chứ?
Sau lưng hơn mười người thoáng cái vây quanh lại, trên người phát ra sát khí lạnh thấu xương khiến người sợ hãi.
Tô Liên Y cảm thấy giật mình không thôi, Kim Ngân Phong Mang này tuy rằng thực lực cũng không quá mạnh, nhưng cổ sát khí khiến lòng người run sợ kia phải là người từng bên bờ sinh tử mới có thể rèn luyện ra được, vừa nhìn đã biết tất cả đều là hảo thủ giết người rồi.
Nhưng trên mặt nàng vẫn là thần sắc mỉa mai, cười nhạo nói:
– Đinh Sơn không khỏi quá tự đại rồi. Dựa vào giở âm mưu quỷ kế, tai họa vô số cường giả thượng vị, người như vậy sớm muộn cũng bị cường giả thiên hạ chém giết, ta cảm thấy xấu hổ.
Lão Lại thở dài một tiếng, nói:
– Hôm nay phải huyết tẩy Thiên Nhất Các sao?
– Ha ha ha, lão cẩu, ngươi cũng quá càn rỡ rồi!
Tô Liên Y giận quá thành cười, khiển trách quát mắng:
– Chỉ bằng những mặt hàng không nhập lưu các ngươi cũng dám cuồng ngôn huyết tẩy? Còn dám vô lễ thì đừng trách bổn tọa tiễn các ngươi quy thiên!
Nàng vận chuyển nguyên công, hai đạo quang mang phun lên, đan vào ngưng hình trên trời cao, hóa thành một đóa tử hắc song sắc hoa, nhan sắc đẹp đẽ không ngừng nhảy lên, kh*ng b* dị thường.
Lão Lại biến sắc, hai tay niết quyền, quát:
– Đại nhân thật muốn nghịch tình thế mà làm sao?
– Tình thế vốn là người làm ra, hãy bớt sàm ngôn đi, muốn đánh cứ đánh! Muốn ăn Thiên Nhất Các, ta liền muốn cho Đinh Sơn no bể bụng!