– Hừ! Ta nuôi ngươi vài chục năm, ngươi báo đáp ta vây sao? Đây chính là kết cục của bất hiếu!
Sắc mặt hắn âm lãnh, nhìn thịt nát đầy đất kia, vẻ mặt tàn nhẫn.
Lý Vân Tiêu vừa mới cảm giác được nguy hiểm, muốn ra tay ngăn lại nhưng đã không còn kịp nữa rồi.
Nghĩ đến Đinh Bằng dù sao cũng là thân đệ đệ của Đinh Linh Nhi, thân thế phát sinh biến cố lớn như vậy, mà thân đệ đệ lại bị dưỡng phụ lợi dụng xong g**t ch*t, đả kích như vậy thật sự quá lớn, trong lòng của hắn âm thầm ảo não không thôi, có chút trách cứ mình không thể cứu được Đinh Bằng.
Đinh Sơn nghiêm mặt nói:
– Vân Tiêu công tử không cần tin tưởng lời nghịch tử kia, Linh nhi chính là ái nữ thân sinh của ta không thể nghi ngờ, nếu không ta há có thể yên tâm giao thương hội Thiên Nguyên cho nó quản lý nhiều năm như vậy chứ.
Lý Vân Tiêu ngơ ngác một chút, những lời này ngược lại đột nhiên giải đi chút nghi ngờ trong lòng hắn, khó trách lúc Đinh Linh Nhi cầm quyền thương hội Thiên Nguyên, toàn bộ lực lượng thương hội lộ ra suy nhược như thế, thì ra Đinh Linh Nhi cũng không phải là thân sinh, cho nên lực lượng hạch tâm thủy chung nắm giữ ở trong tay Đinh Sơn, chưa từng buông tay.
– Lão nhân gia ngài không phải đã gả Linh nhi cho đại thiếu gia Lưu Minh Phủ sao? Một nữ không lấy chồng hai phu ah.
Lý Vân Tiêu du du nói.
– A, chê cười. Đại thiếu gia Lưu Minh Phủ, đó là thứ gì thế?
Đinh Sơn thoáng cái cười lạnh nói.
– Ngươi... Đinh Sơn... Ngươi... Ngươi tốt lắm!
Cảnh Thiếu Nghi vốn ngồi xổm dưới đất chữa thương cho ba vị trưởng lão, nghe được lời này thoáng cái đứng lên, tức đến đỏ bừng cả khuôn mặt, nói:
– Ngươi đã triệt để đắc tội Lưu Minh Phủ chúng ta rồi, chờ đợi ngươi sẽ là...
“Phanh! ”
Một đạo Cực Quang chúng ta bắn •vào đầu hắn, lời còn chưa dứt đầu đã nổ tung lên như dưa hấu, tại chỗ biến thành một cỗ thi thể không đầu ngã ầm xuống.