Đinh Sơn thở dài:
– Ta cũng là bị buộc bất đắc dĩ, mong rằng chư vị có thể hiểu cho.
– Hiểu? Ta hiểu con bà nó ấy!
Mao Anh Ngạn cắn răng quát:
– Nếu có một đường cơ hội, lão tử muốn giết tổ tông mười tám đời nhà ngươi.
Đinh Sơn lắc đầu, nói:
– Chư vị cũng cũng không phải người lương thiện gì, người chết ở trong tay các ngươi còn ít sao? Cường giả tuyệt thế nào mà không phải giẫm trên từng chồng bạch cốt đi lên chứ? Chẳng qua là giờ đến phiên các ngươi bị giẫm mà thôi.
Đường Vũ lạnh giọng nói:
– Chúng ta là quang minh chính đại dùng thực lực giẫm, tên tiểu nhân hèn hạ ngươi lại dùng ra âm mưu hèn hạ như thế!
Đinh Sơn nói:
– Cái này chỉ có thể nói là chiến thắng trên chỉ số thông minh thôi. Người thắng làm vua, người thua làm giặc, chư vị không cần nhiều lời nữa, im lặng tiếp nhận hiện thực tàn khốc này không tốt sao?
Mọi người trong lòng phát lạnh, trước kia còn là tuyệt thế cường giả, trong chớp mắt nguyên một đám đã là lão giả suy nhược, đừng nói phong vân một cõi, coi như là kéo dài tánh mạng cũng khó khăn rồi.
Trở Cao Nguyên sắc mặt trắng bệch, vẫn đau khổ giãy dụa nói, nói:
– Ngươi đã bước vào siêu phàm nhập thánh, mọi người cũng cơ bản phế đi, đối với ngươi không tạo thành bất cứ uy h**p gì, không bằng mở ra trận pháp, thả cho mọi người một con đường sống đi.
Đinh Sơn nói:
– Mặc dù đã hóa thành dược cặn, nhưng cũng là một lần khó được, vẫn nên tận khả năng phát huy chút lực lượng còn lại đi. Ta vừa vừa bước vào siêu phàm nhập thánh, cảnh giới bất ổn, đang cần lực lượng còn sót lại của chư vị dược cặn để vững chắc cảnh giới đấy.
– Dược cặn con mẹ nhà ngươi!
Chu Kỳ Thủy toàn thân cũng không có chút máu, cắn răng mắng:
– Giao tình nhiều năm, ta có mắt không tròng, nhận thức tên súc sinh ngươi.