Đinh Bằng đột nhiên kinh hãi nói:
– Kinh Niên đại nhân, không thể động thủ! Đừng quên hiệp định giữa gia phụ và chư vị, nếu tùy ý động thủ, hư mất chuyện luyện đan, bộ phận vốn nên được tất cả đều để bồi thường đấy
Thân thể Kỵ Kinh Niên trì trệ, lúc này mới thu chưởng pháp vào, nổi giận quay về chỗ cũ, nhưng khí thế trên người lại theo lửa giận của hắn phập phồng bất định, khiến cho toàn bộ trong đại điện cực kỳ áp lực.
Nhưng ở tràng đều là cường giả, hoàn toàn không ảnh hưởng gì, tiếp tục chuyện trò vui vẻ, lạnh nhạt phẩm rượu, chỉ có những tùy tùng và gia đinh là sắc mặt đại biến.
– Ngươi tốt lắm, đợi sau khi luyện đan xong, bổn tọa liền muốn hảo hảo chiếu cố vị Phong Hào Võ Đế đại nhân này.
Kỵ Kinh Niên trùng trùng điệp điệp hừ một tiếng, chậm rãi thu nạp khí tức trên người mình.
Lý Vân Tiêu nhét một linh quả giống như quả lựu vào miệng, sau khi tinh tế nhấm nuốt nuốt lúc này mới chậm rãi mở miệng nói ra:
– Ta có biết người, dường như tên là Kinh Niên gì đó. Lại nói ta với ngươi dường như không có ân oán gì a?
– Hừ hừ, không có ân oán? Ha ha! Đây là chuyện cười lớn nhất mà hôm nay bổn tọa nghe được đấy!
Trên mặt Kỵ Kinh Niên phủ một tầng sương lạnh, nói:
– Năm đó Bắc Vực Lạc Thủy Giản chi chủ Kỵ Thái Tuế ngươi có nhớ rõ không?
Lý Vân Tiêu trầm tư một chút, liền hoảng hốt nói:
– Nghĩ tới, quả thật có nhân vật số má như vậy, chuyên môn bắt lấy nữ tử làm đỉnh lô, sau khi lấy nguyên âm lại sát hại. Năm đó sau khi bị ta biết được liền thuận tiện giết. Họ “Kỵ” vốn rất thưa thớt, Kỵ Thái Tuế kia hơn phân nửa là cha của ngươi rồi.
Lời này vừa nói ra, sắc mặt tất cả mọi người đều biến hóa, đồng thời lộ ra vẻ trơ trẽn.
– Ta nhổ vào!
Kỵ Kinh Niên tức giận nói: