Vạn Nhất Thiên vội hỏi:
– Làm sao có thể! Thần thông tuyệt đỉnh như vậy, ta cũng rất khó khăn mới lấy được đến tay, chỉ là lo lắng mà thôi. Ngươi cũng biết tính nết con người ta, trời sinh tính đa nghi mà thôi.
Lý Vân Tiêu cười nhạt một tiếng, nói:
– Ngươi càng đa nghi, khiến cho ta cũng trở nên đa nghi rồi.
Vạn Nhất Thiên nở nụ cười xấu hổ, nói:
– Phi Dương, ta và ngươi giao tình nhiều năm, ta làm sao có thể đưa công pháp có vấn đề cho ngươi được chứ.
Lý Vân Tiêu gật đầu nói:
– Ta tự nhiên tin tưởng lão ca rồi.
Hai người sau khi nói chuyện phiếm vài câu, Vạn Nhất Thiên vài lần hỏi chuyện về Bá Thiên Luyện Thể Quyết, Lý Vân Tiêu đều tựa hồ có chỗ mịt mờ, tránh né đi.
Sau thời gian uống cạn chung trà, Lý Vân Tiêu liền cáo từ rời đi.
Vạn Nhất Thiên đứng ở bên cạnh đồng đỉnh, suy nghĩ bất định, sắc mặt càng ngày càng trầm.
– Không thể tưởng được hắn vậy mà tu luyện Bá Thiên Luyện Thể Quyết, hơn nữa là ngươi cho hắn.
Một giọng nói sâu kín vang lên, mang theo khiếp sợ và vẻ bất mãn.
– Đó là chuyện rất nhiều năm trước rồi, không thể tưởng được Phi Dương vậy mà không chết, hơn nữa tựa hồ luyện xảy ra vấn đề.
Vạn Nhất Thiên trầm tư nói.
– Ah? Thần công yếu quyết kia có vấn đề?
Thanh âm kia hỏi.
– Cái đó sao ta biết được. Thần thông tuyệt thế như vậy đều là khắc trên chất môi giới truyền thừa, chỉ có thể truyền thừa một người, ta căn bản không biết nội dung.
Vạn Nhất Thiên cau mày nói:
– Ngươi không phải đã giao thủ với hắn sao? Nên biết rõ mới phải chứ?
– Hừ! Lần giao thủ kia không đề cập tới cũng được! Lần sau tuyệt sẽ không để hắn có quả ngon để ăn đâu!
Thanh âm kia sẳng giọng nói, mang theo một cổ oán giận.
Lý Vân Tiêu sau khi rời khỏi Vạn Bảo Lâ liền trực tiếp hóa thành một đạo lôi quang chạy như bay trên không trung, một lát sau liền xuất hiện ở trên không thương hội Thiên Nguyên.