Cao Nguyên cười rộ lên, khinh miệt nói:
– Bởi vì ngươi làm ta khó chịu, bởi vì ngươi người mang Thánh Khí, bởi vì bên người ngươi có nữ nhân ta thèm nhỏ dãi, bởi vì ngươi là phong hào Vũ Đế, bởi vì Bổn Tọa nhìn ngươi không vừa mắt, bởi vì ngươi đẹp trai hơn ta, những nguyên nhân này cộng lại, bất kỳ một cái nào đều đủ để cho ngươi chết một vạn lần!
Hắn hét lớn một tiếng, quát:
– Chết đi!
Cánh tay thoáng cái bạo khởi, biến lớn gấp đôi, mạnh mẽ đem Lý Vân Tiêu đè xuống, không ngừng rơi vào hư vô trong thân đao.
Vẻ mặt Lý Vân Tiêu kinh khủng, k** r*n nói:
– Đại nhân, cầu ngươi buông tha ta, hết thảy đều dễ nói a, Thánh Khí cùng nàng đều có thể cho ngươi, ngươi chê ta đẹp, ta có thể hủy dung.
– Hừ, chậm!
Cao Nguyên cười khẩy nói:
– Sớm biết Phá Quân Vũ Đế không chịu được một kích như thế, không có khí tiết như vậy, hẳn nên cho ngươi quỳ xuống l**m giày cho ta a!
Khuôn mặt Lý Vân Tiêu oán độc, lớn tiếng quát:
– Ngươi không chết tử tế được! Ta rơi vào trong hư vô, ngươi cũng đừng nghĩ đạt được Thánh Khí!
– Ha ha ha, cái này cũng không cần ngươi quan tâm!
Cao Nguyên cười to nói:
– Phàm là từ trong Hư La đao của ta đi vào, ta đều có thể chính xác tìm được tọa độ, đợi sau khi ngươi chết ta sẽ tới thu thập, ha ha ha!
Lý Vân Tiêu phát cuồng giằng co, trực tiếp trầm xuống.
Hoắc!
Cao Nguyên thu hồi đại đao, biến về trạng thái phổ thông, thân thể Yêu Hóa cũng trở về hình người.
– Hừ, vốn tưởng rằng phải phí nhiều trắc trở, thực sự là có tiếng không có miếng!
Cao Nguyên hướng cách đó không xa nói:
– Đại nhân, có khả năng đi ra a. Phong hào Vũ Đế cũng không gì hơn cái này, ta ngươi đều quá cẩn thận rồi.
Nhưng trong hư không một mảnh an tĩnh, không người đáp lại hắn.