Nàng thân là một trong hai đóa hoa tuyệt sắc của Thương Minh, lời như vậy vẫn là lần đầu tiên nghe, nhưng dù sao cũng là người trong thương hội, tâm tính cực cao, lúng túng nở nụ cười nói:
– Ha hả, Thủy Tiên muội tử thực sự là đơn thuần.
Thủy Tiên cũng không có nói hoang, một đường đến trong lòng bao nhiêu cũng có chút thấp thỏm, rất sợ Đinh Linh Nhi đẹp hơn nàng, may mà không có, nội tâm thở phào nhẹ nhõm.
Thủy Tiên nói:
– Chúng ta vừa đi Thiên Nguyên thương hội tìm ngươi, gặp phải rất nhiều người xấu muốn đánh Vân Tiêu ca ca.
– Cái gì?
Đinh Linh Nhi cả kinh, vội hỏi:
– Là chuyện gì xảy ra?
Sau lưng Tô Hồng cũng thoáng cái kinh ngạc cùng khẩn trương.
Thủy Tiên cười nói:
– Linh nhi tỷ tỷ không cần lo lắng, có con cóc không có mắt, đã bị Vân Tiêu ca ca đánh cho sắp chết.
Tô Hồng cả kinh nói:
– Chẳng lẽ…
Lý Vân Tiêu nói:
– Là cái gì Lưu Minh phủ trưởng lão, nói ta và Linh nhi quấn quýt không rõ, quan hệ mập mờ, nên động thủ với ta. Bất quá ta đã thủ hạ lưu tình, để lại hắn một mạng.
Sắc mặt Đinh Linh Nhi thoáng cái trắng bệch, hầu như không có huyết sắc, cả giận nói:
– Mấy vị trưởng lão hơi quá đáng!
Lý Vân Tiêu nói:
– Được rồi, nghe bọn hắn nói ngươi cùng công tử của bọn họ chung một chỗ, làm sao không gặp hắn?
Sắc mặt Đinh Linh Nhi càng thêm khó coi, vội vàng nói:
– Vân Tiêu đại ca ngươi nghìn vạn lần đừng hiểu lầm, ta và Cảnh Thiểu Nghi tuyệt không có bất cứ quan hệ gì, chỉ là về buôn bán vãng lai!
Lý Vân Tiêu mặt toát mồ hôi nói:
– Linh nhi ngươi suy nghĩ nhiều, chỉ là ta không thấy hắn, thuận miệng hỏi mà thôi.
Đinh Linh Nhi nói:
– Ta và Quân Đình muội muội thương lượng chút chuyện quan trọng, Quân Đình muội muội không thích người này, cho nên để hắn ở tổng bộ Tinh Nguyệt trai uống trà.