– Lôi giới!
Ầm ầm!
Cây búa thoáng cái nện ở trên đầu Cảnh Minh, vô số lôi đình hóa long, trong khoảnh khắc rưới vào trong cơ thể hắn, phá nát cốt cách, từ trên thân thể phát ra ngoài.
Cả người hắn giống như là một Lôi Điện thể, không ngừng hướng về bốn phương tám hướng phóng điện, khuôn mặt từ kinh hãi biến thành thống khổ, cuối cùng dại ra.
– A?
– Nhị đệ!
– Nhị ca!
Cảnh Diệu cùng Cảnh Cao há to mồm, hóa đá tại chỗ.
Lý Vân Tiêu thu lôi đình, thoáng cái xuống đến bên người Thủy Tiên nói:
– Đi thôi, tâm tình của ta hơi tốt. Nhưng nếu có người tiếp tục ngu bức, ta sẽ không ngại sát nhân.
Cảnh Minh cơ hồ bị điện đốt cháy, từ trên bầu trời rơi xuống.
– Nhị đệ!
– Nhị ca!
Hai trưởng lão thoáng cái xông tới, bảo trụ Cảnh Minh, chỉ cảm thấy cả người tản ra mùi thịt, cũng không biết là chết hay sống.
– A a!
Cảnh Diệu ngẩng đầu rống to, phẫn nộ quát:
– Giết hắn, mau giết hắn!
Lại lão đầu đầy mồ hôi lạnh, vội vàng tiến lên một bước nói:
– Nhị vị trưởng lão vẫn là trước nhìn thương thế của Cảnh Minh trưởng lão một chút đi, coi có thể cứu trị...
– Nói rất đúng! Nhanh cứu Nhị đệ!
Cảnh Diệu vội vàng triệu hồi Cảnh Cao, đồng thời ôm hận cắn răng nói:
– Lý Vân Tiêu, Lưu Minh phủ nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi! Cho dù ngươi chạy trốn tới chân trời góc biển, cũng hẳn phải chết không thể nghi ngờ!
Lúc này tâm tình của Lý Vân Tiêu đã bình phục, mặc kệ những tên ngu ngốc này, trực tiếp ly khai.
Đinh Bằng kinh ngạc đứng ở đó, cũng cảm thụ được cả người đầy mồ hôi lạnh, ươn ướt thập phần khó chịu nói:
– Lại đại nhân, vừa rồi Lý Vân Tiêu...
Tâm tình của Lại lão khó coi tới cực điểm, tức giận hừ nói:
– Lý Vân Tiêu là nhân vật nào? Ngươi cho là hắn thật sẽ tính toán với ngươi? Huống chi ngươi còn là thân đệ đệ của Linh nhi tiểu thư, yên tâm đi, hắn mới không có công phu làm khó ngươi!