Lý Vân Tiêu nói:
– Cái này có liên quan gì tới ngươi? Là nhường đường để cho chúng ta vào thành, hay là muốn chết, để cho ta giết sạch các ngươi lại vào thành?
Khuôn mặt nam tử co quắp thoáng cái, hừ lạnh nói:
– Bổn Tọa cũng không phải sợ ngươi, mà là còn có chuyện quan trọng trong người, hiện tại không thích hợp đánh với ngươi một trận, nhưng chuyện hôm nay ta nhớ kỹ, ngày khác lại lấy tính mệnh của ngươi. Về phần mỹ nữ này, trước để cho ngươi chơi mấy ngày đi.
Thủy Tiên cả giận nói:
– Chết tiệt! Vân Tiêu ca ca không giết ngươi, Bản Công Chúa tự mình ra tay giết ngươi!
Trên người nàng nổi lên một mảnh kim quang, đại kiếm rơi vào trong tay, ở trên không trung giương lên, nhất thời Bát Khổ kiếm ý đẩy ra, một mảnh khổ hải vô biên, quay đầu lại là bờ.
Đồng tử nam tử áo xám co lại, dưới khiếp sợ vung đao lên, một mảnh Kết Giới mở ra.
Ầm ầm!
Khổ hải kiếm ý trùng kích ở trên Kết Giới, một đợt nối tiếp một đợt, kéo dài không dứt, càng ngày càng mạnh.
Trong lòng nam tử càng khiếp sợ, tu vi mỹ nữ trước mắt này không mạnh, nhưng kiếm ý bí hiểm, làm hắn có loại cảm giác cao sơn ngưỡng chỉ, vội vàng xoay chuyển lưỡi dao.
Phanh!
Một mảnh Đao mang chấn nẩy lên, bổ ra khổ hải khắp bầu trời.
Ầm ầm!
Thủy Tiên cả kinh, vội vàng rút Kiếm thế về, ở trên không trung lùi lại mấy bước, trong mắt tràn đầy tức giận nói:
– Hảo nam không cùng nữ đấu, có bản lĩnh cùng Vân Tiêu ca ca đánh, đánh với ta tính là bản lãnh gì!
Áo xám nam tử mặt đầy hắc tuyến nói:
– Rõ ràng là chính ngươi động thủ trước, huống chi ta cũng không có đánh được ngươi a? Lẽ nào tự vệ cũng không được?
Lý Vân Tiêu nói:
– Tạm thời lưu lại hắn một mạng còn có tác dụng, ta muốn nhìn một chút hắn làm sao bước vào Siêu phàm nhập thánh, cũng muốn nhìn một chút hắn làm sao giết Lăng Bạch Y, chậc chậc, thanh niên nhân a, thực sự là người không biết không sợ a.