Hàn khí bay khắp Vân Phong, tất cả mọi người như rơi vào hầm băng, vô tận lãnh ý ở dưới đáy lòng lan tràn.
Bọn họ từng cái trong lòng hoảng hốt, bất quá là một câu nói mà thôi, mọi người thân là đỉnh phong cường giả, tại sao lại cảm thụ được hàn ý đến từ sâu trong tâm linh, để cho bọn họ run rẩy không ngớt.
Vài tên trưởng lão càng dị thường khiếp sợ, nhìn dáng người Lý Vân Tiêu hiên ngang, độc lập ở đỉnh Vân Hải, phảng phất bễ nghễ thiên hạ.
Khóe miệng Phi Nghê hơi giơ lên, trong mắt có chút si mê, khẽ cười nói:
– Phu quân quá bạo lực a, nếu Phi Nghê thừa kế Tông Chủ vị, liền sẽ lấy đức phục người, mà không phải lấy lực phục nhân, tất sẽ để cho chư vị thoả mãn, giữ gìn Long gia ta thanh uy không ngã.
Xa Vưu cười hắc hắc nói:
– Tiểu Lý Tử cũng thích lấy đức thu phục người, chỉ bất quá... Không phục đều là người chết!
Mặt lỗ của hắn thoáng vui cười làm cho người băng lãnh, trong giọng nói cũng bám lấy sát ý vô tận, hàn quang ở trên thân mọi người lần lượt lướt qua, hơn nữa trời sinh đẳng cấp uy áp, thân thể tất cả mọi người run rẩy, không nhịn được muốn quỳ lạy.
Lý Vân Tiêu nói:
– Đừng nói bạo lực như vậy, mọi người tâm lý minh bạch là được rồi, thế giới này thật ra thì vẫn rất tốt đẹp.
Tất cả mọi người đầu đầy hắc tuyến, toàn thân bị mồ hôi lạnh thấm ướt, nội tâm một vạn lần chửi mẹ.
Lý Vân Tiêu nói:
– Được rồi, nếu chư vị đều ủng hộ Phi Nghê, như vậy đều bái kiến đi.
Mọi người cúi đầu, nhìn người khác phản ứng, vẫn không nhúc nhích.
Sắc mặt Xa Vưu phát lạnh, cả giận nói:
– Trong ba hơi thở, tất cả người còn đứng… chết!
Tu Di Vô Ngã kiếm vung lên, kiếm ý kinh khủng đẩy ra, vô số linh khí từ bốn phương tám hướng tràn vào.
Trên Vân Phong đều kinh hãi, sắc mặt chư vị trưởng lão chợt biến, rốt cục quì một gối, đồng thanh nói: