Thân ảnh Vi Thanh trong nháy mắt co rụt lại, chợt lui mười trượng.
– Cái gì? Chín kiện Long bí bảo! Người nọ là Chân Long Pháp Thân?
Người Long gia đều dị thường kinh hãi.
– Hắn lại có thể thi triển ra Long Vực, sợ là thực lực đã không ở dưới Tông Chủ đại nhân.
Xa Vưu tức giận hừ nói:
– Thết thì sao? Mặc dù bộ Tàn Khu này không hoàn mỹ, nhưng đủ để giết ngươi!
Lại là một kiếm đảo qua trời cao, quang mang như là hình quạt triển khai.
– Vô dụng.
Vi Thanh vẫn không có bất kỳ biến hóa gì, chỉ là thân thể không ngừng di chuyển, không tiến ngược lại thụt lùi, lạnh lùng nói:
– Ngươi có nhục thân cực mạnh, nhưng huyết mạch không đủ, nếu có thể cho ta cải tạo, ngươi sẽ là tồn tại hoàn mỹ nhất, càng lúc càng tốt!
– Hoàn mỹ em gái ngươi!
Xa Vưu tức giận mắng một tiếng, Kiếm Thế ở trong tay biến đổi, nhất thời trên bầu trời có thanh sắc quang mang không ngừng lượn vòng, Kiếm Phù khắp bầu trời bắt đầu khởi động, mơ hồ hóa ra hình thái Tu Di Sơn, ở trong quang mang chìm nổi bất định.
– Đây là…
Sắc mặt Vi Thanh chợt biến, rốt cục cảm nhận được nguy hiểm, vội vàng thả người bỏ chạy.
– Còn muốn chạy, ngươi không phải rất ngưu bức sao!
Sắc mặt Xa Vưu phát lạnh nói:
– Kiếm quyết… trảm yêu!
Mặc dù Vi Thanh nhanh, nhưng Long Vực bốn phía theo thế kiếm kia nhất thời đề thăng, áp chế hắn, căn bản không thể chạy thoát.
– Vạn Lý Giang Sơn, Cố Nhược Kim Thang!
Hắn đem cuộn tranh ném đi, đánh vào trên đó một đạo quyết ấn, nhất thời từ từ triển khai, một cảnh tượng giang sơn xã tắc hùng vĩ mỹ lệ ở bốn phía vờn quanh.
Ầm ầm!
Kiếm Chi Thế Giới chém xuống, toàn bộ bầu trời thoáng cái nứt ra khe rãnh vạn trượng.
Trên Vân Phong, sắc mặt đám người Lô Nguyên đều tái nhợt, từ lâu làm thành một trận thế, liên thủ gia trì Hộ Sơn đại trận, để tránh bị hai người kia hủy hoại.