– Không hạn chế đề thăng?
Mọi người giật mình, có chút bối rối.
Khâu Mục Kiệt nghiêm mặt nói:
– Các ngươi đừng thấy kỳ quái, chính là không hạn chế đề thăng. Nhưng điều kiện tiên quyết là nhục thân của ngươi có thể chịu nổi, bằng không sẽ bạo thể mà chết. Hơn nữa k*ch th*ch càng nhiều, tương lai tiềm năng sẽ càng nhỏ.
Lý Vân Tiêu nói:
– Ý tứ là k*ch th*ch tiềm năng là một loại nuông chiều cho hư, tai hại vô ích?
Khâu Mục Kiệt nói:
– Cũng không có thể nói như vậy. Có người cả đời không thể giác tỉnh huyết mạch, mặc dù loại bí thuật này của ta sẽ tổn thương thân thể, nhưng ít ra cho bọn hắn một cơ hội.
Ngạn Hoài nói:
– Xác thực, so với cả đời không thể giác tỉnh, bị thi triển bí thuật là một cơ hội.
Khâu Mục Kiệt âm hiểm cười nói:
– Ta trước đã nói, thuật không có tốt xấu chi phân, chỉ có người mới có tốt xấu. Thuật mở ra Huyết Mạch Chi Lực này, chỉ cần chế ngự vừa phải, đối với Long gia mà nói không thể nghi ngờ là chuyện tốt. Nhưng lão phu cũng không phải là Lôi Phong, trước đây thời điểm nghiên cứu thuật này hoàn toàn là vì Thập Giai Thần Huyết, lọ ở trên đường bạo thể chẳng biết bao nhiêu.
Lý Vân Tiêu tựa hồ nghe ra cái gì hỏi:
– Sau đó thì sao?
Khâu Mục Kiệt nhìn hắn một cái, cười hắc hắc nói:
– Về sau ta nghĩ ra biện pháp, thời điểm không ngừng tinh luyện nồng độ huyết mạch, liền dùng một loại bí thuật khác đem nhục thân của bọn họ cường hóa, như vậy đồng bộ xuống dưới, số lượng bạo thể quả nhiên giảm đi rất nhiều.
Tất cả mọi người sắc mặt đại biến, có thể tưởng tượng dưới tình huống làm như vậy, vật thí nghiệm sẽ thống khổ biết bao.
Trong mắt Lý Vân Tiêu xẹt qua một đạo tinh mang nói:
– Sau đó thì sao?
Trên mặt Khâu Mục Kiệt lóe ra vẻ hưng phấn nói: