– Phi Nghê tỷ tỷ.
Thủy Tiên thoáng cái liền đi qua, lôi kéo Phi Nghê, tựa hồ hết sức cao hứng nói:
– Ta để cho Vân Tiêu ca ca thả ta ra nghỉ ngơi một chút, cả ngày ở bên trong tu luyện ta cũng sắp buồn chết.
Tuy rằng hai người không ưa nhau, nhưng sau chiến dịch Hồng Nguyệt Thành, giống như sinh tử chi giao, quan hệ vô cùng tốt. Hơn nữa hai người cũng tựa hồ rất có ăn ý, đối với Lý Vân Tiêu lòng yêu không hết.
Phi Nghê cười nói:
– Vậy thì thật tốt, lập tức liền đến Thiên lĩnh Long gia, ta mang ngươi đi dạo.
– Tốt!
Thủy Tiên đại hỉ, hoạt bính loạn khiêu, thỉnh thoảng nhìn ra Chiến Hạm, một mảnh núi non trùng điệp, lôi kéo Phi Nghê nói chuyện phiếm.
Lý Vân Tiêu nhìn một trận không nói gì, hướng Diệp Phàm nói:
– Lập tức liền đến Long gia, Cửu Đỉnh chi chu bay như vậy rất gây chú ý?
Diệp Phàm nói:
– Vân Tiêu đại ca yên tâm, Phi Nghê tỷ tỷ đã báo cho ta phạm vi đại khái, sau khi đến ta liền để Chiến Hạm trốn vào hư không, sẽ không bị phát hiện.
Lý Vân Tiêu nói:
– Như vậy cũng tốt.
– Hắc hắc, rất chờ mong Tu La hải a.
Khâu Mục Kiệt ngồi xếp bằng ở cách đó không xa, đột nhiên mở mắt, trong đôi mắt b*n r* hai đạo tinh quang.
– Câm miệng! Chớ ở trước mặt ta nói hai chữ ‘Tu La’, bằng không Long gia sẽ là tử địa của ngươi!
Phi Nghê đang cùng Thủy Tiên trêu đùa đột nhiên sắc mặt trầm xuống, trong nháy mắt biến sắc, một ánh mắt sắc bén bắn đến, trên người dấy lên hỏa diễm hừng hực, sát khí dạt dào.
– Thiết!
Khâu Mục Kiệt khinh thường cười lạnh một tiếng, tựa hồ lười chấp nhặt với nàng, tiếp tục nhắm hai mắt tu luyện.
Phi Nghê giận dữ, Long gia là nhà của nàng, tuy rằng giữa vô số đồng môn cạnh tranh thập phần kịch liệt, đây đó cũng có các loại ám toán, thủ đoạn ùn ùn, nhưng những thứ kia vào thời khắc này đều là hồi ức tốt đẹp nhất.