Lấy ngọn núi kia làm trung tâm, linh khí tràn ngập ra, như ảnh mây bạch sắc, chậm rãi tản đi.
Trong dãy núi thỉnh thoảng có khí tức cường đại tràn ra, rất nhiều Yêu Thú cao giai phân bố ở xung quanh tu luyện, một mảnh Sơn lâm hiểm ác, hiếm có dấu tích người.
Mà ở trên sơn phong, có vân hà tràn ngập, số lớn phòng ốc, nhà dân trải rộng.
Còn có ruộng tốt, Dược Điền, cửa hàng, đường xá, trà lâu, tửu lâu,… nghiễm nhiên là một thành trì phồn hoa.
Trong một đại viện trên đỉnh núi, một gã thanh y nam tử chậm rãi thở dài một hơi, dần dần mở mắt.
Trên trán hắn chảy ra mồ hôi hột, sắc mặt hơi có chút trắng, nhưng trong tròng mắt tinh quang sáng quắc, mơ hồ có kim sắc lôi đình chớp động.
– Vi Thanh đại nhân, thế nào?
Bên cạnh hắn có một lão giả râu quai nón mở miệng hỏi, trong mắt tràn đầy nghi hoặc.
Vi Thanh chỉnh trường bào, uống một ngụm trà, mới ung dung nói:
– Công Dương Chính Kỳ tìm ta nghị sự mà thôi, không có chuyện gì.
Lão giả nói:
– Nguyên lai là Công Dương Chính Kỳ đại nhân triệu hoán, chẳng biết Vi Thanh đại nhân có đề cập việc Long gia không?
Vi Thanh nói:
– Việc của ngươi không ngại, yên tâm là được.
Lão giả đại hỉ, vội vàng khom người nói:
– Đa tạ Vi Thanh đại nhân thành toàn!
Vi Thanh đưa tay nâng hắn nói:
– Không cần đa lễ, ta ngươi là lợi ích tương đồng, theo như nhu cầu mà thôi. Ngày nay thiên hạ rung chuyển, lúc Long Thiên Miểu đại nhân vẫn lạc, Long gia cũng cần một gia chủ như ngươi, không chỉ đối với Long gia có lợi, đối với toàn bộ thiên hạ cũng phi thường trọng yếu.
Lão giả vội nói:
– Vi Thanh đại nhân nói cực phải. Đợi ta trở thành Long gia gia chủ, tất nhiên lấy đại nhân làm chủ, vì thiên hạ an ổn tẫn một chút lực.
Vi Thanh vui mừng gật đầu nói: